Ký ức thời chiến
Đêm ấy, bầu trời đỏ rực bởi những vệt pháo sáng xé toạc màn đêm, cả cánh rừng rung chuyển trong tiếng bom dội liên hồi. Trong căn hầm nhỏ nép bên sườn đồi, cô giao liên mới mười sáu tuổi tên Mai đang ôm chặt chiếc túi đựng bản đồ tác chiến quan trọng. Đơn vị phía trước đang chờ tấm bản đồ ấy để kịp thay đổi vị trí trước khi quân địch mở cuộc càn quét lớn. Chỉ cần chậm trễ một chút, cả tiểu đội có thể rơi vào vòng vây nguy hiểm. Nghĩ vậy, Mai không do dự. Cô lao ra khỏi hầm, bước vào màn đêm đặc
Đêm ấy, bầu trời đỏ rực bởi những vệt pháo sáng xé toạc màn đêm, cả cánh rừng rung chuyển trong tiếng bom dội liên hồi. Trong căn hầm nhỏ nép bên sườn đồi, cô giao liên mới mười sáu tuổi tên Mai đang ôm chặt chiếc túi đựng bản đồ tác chiến quan trọng. Đơn vị phía trước đang chờ tấm bản đồ ấy để kịp thay đổi vị trí trước khi quân địch mở cuộc càn quét lớn. Chỉ cần chậm trễ một chút, cả tiểu đội có thể rơi vào vòng vây nguy hiểm. Nghĩ vậy, Mai không do dự. Cô lao ra khỏi hầm, bước vào màn đêm đặc quánh khói bom. Con đường đất quen thuộc giờ đây nham nhở những hố bom còn bốc khói, đất đá văng tung tóe sau mỗi đợt nổ chát chúa. Mai cúi thấp người, vừa chạy vừa ôm chặt chiếc túi trước ngực như ôm cả sinh mạng của đồng đội. Có lúc tiếng máy bay gầm rú ngay trên đầu, cô phải vội vàng nằm ép xuống đất, tim đập dồn dập trong lồng ngực, hơi thở gấp gáp hòa lẫn mùi khét của thuốc súng. Nhưng mỗi khi tiếng bom vừa ngớt, cô lại bật dậy, tiếp tục chạy về phía trước với tất cả sức lực của mình. Sau quãng đường dài giữa mưa bom bão đạn, cuối cùng Mai cũng đến được điểm hẹn. Cô trao bản đồ cho người chỉ huy, nhờ đó đơn vị kịp thời di chuyển sang sườn đồi khác, tránh được trận càn lớn của địch và bảo toàn lực lượng. Đêm ấy, khi mọi người quay lại tìm Mai để nói lời cảm ơn, họ chỉ thấy chiếc túi giao liên nằm lặng lẽ bên mép một hố bom sâu. Người chỉ huy cúi xuống nhặt chiếc túi, bàn tay run run phủi lớp đất còn vương trên đó, rồi khẽ nói trong nghẹn ngào: “Con bé đã kịp mang cả sự sống đến cho chúng ta…”. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có biết bao con người bình dị như Mai – nhỏ bé, lặng thầm, nhưng đã dâng hiến tuổi trẻ và cả cuộc đời mình cho Tổ quốc. Họ có thể ra đi mà không kịp nói lời tạm biệt, nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành ngọn lửa bất diệt, thắp sáng ký ức của một thời hoa lửa và khắc sâu trong trái tim của cả dân tộc.



