Cựu chiến binh

Ky ức thời chiến của Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Bào

TP. Hồ Chí Minh14/08/2026Xã Mường Chọng (Xã Mường Choọng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều 4/5/2019 tại Hà Nội, ôn lại về một thời hào hùng, cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Bào, quê ở Hà Nội, chia sẻ: “Năm 1967, tôi được Bộ Tư lệnh đoàn 559 bổ nhiệm từ Chính trị viên phó Tiểu đoàn 51, lên Chính trị viên Tiểu đoàn 59 vận tải ô-tô, thuộc Binh trạm 35, đóng ở nam Lào. Tiểu đoàn được biên chế ba đội xe, gồm toàn xe và lái xe mới”.

Sau khi ổn định nơi đóng quân, Tiểu đoàn 59 nhận lệnh của Thủ trưởng Binh trạm 35 tổ chức chở một tiểu đoàn bộ binh vào bàn giao cho Binh trạm 36 phía trong. Đây là chuyến xe đầu tiên của mùa khô năm 1967-1968, nên tập thể nhất trí hạ quyết tâm “Ra quân đánh thắng trận đầu”. Ông Nguyễn Ngọc Bào được phân công trực tiếp chỉ huy đội hình xe chở quân.

Ông Bào nhớ lại, đúng tối 1/12/1967, 32 xe xuất phát từ km 98 đường bắc sông Bạc. Xe đi được chừng 10 tiếng đồng hồ thì nghe tiếng máy bay C-130 và máy bay trinh sát OV-10 bay lượn trên đầu.

Chúng bắt đầu thả pháo sáng rồi thả bom phát quang, bom bi inh tai nhức óc. Lập tức dưới mặt đất phía bên bờ nam sông Bạc, đối diện với đội hình xe đang chạy bên bờ bắc, các trận địa pháo phòng không 37 ly, 12 ly, 14 ly 5 của ta bắn lên bảo vệ xe.

Đoàn xe lúc này rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Xe không tiến, cũng chẳng có chỗ quay đầu. Làm sao để đưa anh em chiến sĩ bị thương đi cấp cứu càng nhanh càng tốt...

Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Bào hồi tưởng.

Quân địch thả nhiều bom nổ ngay và nổ chậm vào phía trận địa pháo và cả đội hình xe. Thùng xe nào cũng đầy bộ đội của ta ngồi. Nguy hiểm hơn là đường mới mở nên anh em công binh chưa kịp đào hầm, hố tránh bom. Ông Bào đề nghị cán bộ chỉ huy Tiểu đoàn bộ binh, lệnh ngay anh em xuống xe, chui vào gầm xe và nằm sát vào vệ đường dưới ta-luy dương tránh bom đạn.

Lúc này đã có một số lái xe và lính bộ binh bị thương. Một số đồng chí làm nhiệm vụ băng bó vết thương cho chiến sĩ. Ông Bào chạy lên xem hai xe đi đầu. Nhưng hai xe đầu đã hy sinh năm người. Lúc chuẩn bị cho đội hình xe tiếp tục hành quân, khẩn trương lên cầu phao sang bờ nam thì được tin cầu phao cũng trúng bom. Phải chờ đến 2 giờ sáng mới có thể khắc phục cầu phao.

“Đoàn xe lúc này rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Xe không tiến, cũng chẳng có chỗ quay đầu. Làm sao để đưa anh em chiến sĩ bị thương đi cấp cứu càng nhanh càng tốt. May thay, trong chiếc xe cuối cùng có một số bác sĩ, y tá của binh trạm lên chăm sóc số anh em bị thương. Rồi cũng phải đến 3 giờ sáng cầu phao mới thông, đoàn xe lăn bánh. Và phải đến hôm sau nữa, đoàn xe mới vào đến nơi tập kết. Bàn giao xong, đoàn xe quay ra tiếp tục làm nhiệm vụ”, ông Bào hồi tưởng.

Điều đáng nói, các chiến sĩ Tiểu đoàn 59 vận tải ô-tô đều mới được đào tạo 45 ngày, tuổi đời trên dưới 20, sung sức nhưng chưa từng qua thử thách bom đạn. Trong khi đó, xe lại chạy vào ban đêm bằng đèn rùa tối om, đường xấu, lại nhiều đèo cao vực sâu. Thế nhưng ai cũng đem hết tinh thần và nghị lực, với ý chí “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, vượt qua bao khó khăn, bảo đảm đội hình 32 xe đi đến nơi về đến chốn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ky ức thời chiến của Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Bào | Câu chuyện thời hoa lửa