Ký Ức Thời Hoa Lửa 1986
Ký Ức Thời Hoa Lửa 1986: Chuyện Về Người Chiến Sĩ Vị Xuyên Tuổi Đôi Mươi. Khi lật mở những trang sách lịch sử, thế hệ học sinh hôm nay thường quen thuộc với chiến thắng Điện Biên Phủ hay đại thắng mùa Xuân 1975

Viết về người chiến sĩ: Trần Văn Tuy sinh năm 1963 Tại mảnh đất Đại Phúc thân yêu ( Phúc Tân – Phổ Yên cũ).
Ký Ức Thời Hoa Lửa 1986: Chuyện Về Người Chiến Sĩ Vị Xuyên Tuổi Đôi Mươi. Khi lật mở những trang sách lịch sử, thế hệ học sinh hôm nay thường quen thuộc với chiến thắng Điện Biên Phủ hay đại thắng mùa Xuân 1975. Thế nhưng, ngay trong những năm tháng hòa bình của đất nước, có một cuộc chiến đấu bảo vệ biên cương khốc liệt không kém đã diễn ra. Hôm nay, hãy cùng ngược dòng thời gian về 40 năm trước qua câu chuyện của một người lính – chàng trai Trần Văn Tuy, sinh năm 1963 , người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi "tọa độ lửa" Vị Xuyên, Hà Giang.1. Tiếng gọi biên cương mùa hè năm 1984. Ngày 24/7/1984, đất nước khi ấy còn nghèo và muôn vàn gian khó. Tại một vùng quê thanh bình, chàng trai mười mươi vừa bước sang tuổi 21 mang trong mình bao hoài bão của tuổi trẻ. Nhưng khi tiếng súng xâm lược gầm vang nơi biên ải phía Bắc, anh đã tạm gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ riêng để khoác lên mình chiếc áo xanh sờn bạc của người lính Bộ đội Cụ Hồ.Địa điểm đóng quân đầu tiên của anh là mảnh đất Lạng Sơn. Tại đây, anh cùng đồng đội trải qua những tháng ngày huấn luyện tân binh nghiêm khắc, học cách làm quen với khẩu súng, cây xẻng, và cái lạnh, cái sương muối của vùng biên thùy."Tuổi hai mươi khi hướng về biên giới "Chẳng nghĩ suy nhiều, chỉ biết có quê hương."
Bản hùng ca nơi "Lò vôi thế kỷ" Vị XuyênTháng 8/1985, khi tiếng súng tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, đơn vị của anh nhận lệnh điều động luân phiên cấp tốc. Chàng trai 22 tuổi cùng các đồng đội tiếp tục hành quân sang dải đất Hà Giang rực lửa – nơi mà thời bấy giờ được mệnh danh là "Lò vôi thế kỷ".Tại các cao điểm lịch sử của Vị Xuyên, quân địch điên cuồng nã hàng vạn quả pháo mỗi ngày. Đạn pháo nhiều đến mức những ngọn núi đá vôi xanh ngắt bị bắn nát vụn, chuyển thành một màu trắng xóa như người ta nung vôi. Cuộc sống hào hùng giữa lằn ranh sinh tử:
Trú ẩn trong những căn hầm chật hẹp, ẩm ướt sâu trong lòng đất.
Ăn cơm nắm chan nước mưa, nhai vội củ sắn lùi chấm muối trắng.
Sẻ chia từng ngụm nước quý giá, nhường nhau chiếc chăn mỏng lúc đêm về.
Giữa bom đạn rát mặt, họ vẫn cười, vẫn lạc quan và hát vang. Họ đã sống và chiến đấu đúng như lời thề bất tử được người lính Nguyễn Viết Ninh khắc trên báng súng: "Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử".3. Trận đánh tháng 2/1986 và vết sẹo oai hùng. Tháng 2/1986, cuộc chiến bước vào giai đoạn khốc liệt nhất khi đối phương mở các chiến dịch lấn chiếm điên cuồng ngay trong dịp đầu năm mới. Trong một trận chiến nảy lửa bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng ở Hà Giang, người chiến sĩ tuổi 23 ấy đã bị thương nặng ở cánh tay phải. Máu của anh đã hòa vào lòng đất mẹ Vị Xuyên. Sau khi được đồng đội băng mình qua làn đạn cõng về trạm quân y, anh được chuyển thương về tuyến sau tại bệnh viện Quân khu để điều trị và dưỡng thương. Cánh tay phải – cánh tay từng cầm chắc báng súng giữ đất biên cương – nay đã mang theo vết thương thực thể của chiến tranh.
Đó là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo về tình yêu quê hương đất nước, ý thức bảo vệ dân tộc và Tổ quốc. Chúng ta những thế hệ đi sau luôn ghi nhớ và biết ơn công lao của những người chiến sĩ, những anh hùng của dân tộc Việt Nam.


