Cựu chiến binh

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

Kể về câu chuyện thời kháng chiến chống Mĩ

Quảng Ngãi19/08/2026Đoàn Trường ĐH Phạm Văn Đồng (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

Vào mỗi tối ở quê, nơi không ồn ào, tấp nập, nhộn nhịp như ở phố, dù đã có điện nhưng thói quen quây quần bên bếp lửa của người đồng bào vùng núi như chúng tôi vẫn được gìn giữ, trở thành một nét đặc trưng trong văn hóa nơi này.Bên bếp lửa sáng rực ấy không chỉ là nơi sưởi ấm hay nấu nướng, mà còn là nơi ông bà đem những ký ức hào hùng của một thời chiến tranh hoa lửa kể cho đám trẻ con nghe, và trong đó có tôi.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Khi còn nhỏ, không chỉ riêng ông bà nội hay bà ngoại kể chuyện, mà những cụ cựu chiến binh trong làng cũng từng khơi dậy những ký ức ấy. Các cụ nói rằng thời đó thật sự rất tàn khốc. Thức ăn là một điều vô cùng xa xỉ, đặc biệt là muối.Nơi các cụ sinh sống là một vùng núi xa xôi, nay được biết đến với tên gọi xã Sơn Tây Thượng. Các cụ kể rằng, chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng con người, mà hoa màu, ruộng lúa cũng bị cướp bóc và phá nát. Vì thế, người dân càng gặp nhiều khó khăn hơn trong việc tự cung cấp lương thực cũng như hỗ trợ các chiến sĩ cách mạng.Và điều tàn độc hơn cả là việc sử dụng chất khai quang, chất diệt cỏ để làm trụi lá cây rừng, phá vỡ các vùng căn cứ địa, hành lang giao thông và những khu vực sản xuất lương thực của lực lượng kháng chiến. Những hậu quả ấy không chỉ gây tổn thất nặng nề tại thời điểm đó mà còn để lại những hệ lụy lâu dài cho nhiều thế hệ sau.Hoa màu mất, thực phẩm không còn, người dân buộc phải đào sắn để sống qua ngày. Có những loại củ chứa độc tố, các bà kể rằng phải bổ ra, đem ngâm hoặc rửa ngoài suối để độc tố được rửa trôi, đến ngày hôm sau mới có thể sử dụng.Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất là một câu chuyện được một ông cựu chiến binh ở quê kể lại.

Ông nói:“Cháu biết không, trong một lần đi đánh giặc, có lẽ ông đã lỡ uống máu người.”

Tôi khựng lại một lúc. Ông lại kể tiếp:

“Ông khát nước, nên ra suối uống. Trong cơn khát vội vã, ông đâu có quan sát kỹ. Uống nước xong, ông leo lên phía trên thác cao hơn một chút thì thấy vài cái xác nằm dưới suối.”

Tôi chỉ là người nghe kể mà đã cảm thấy nổi da gà. Không biết người trực tiếp chứng kiến khoảnh khắc ấy đã phải trải qua cảm giác như thế nào. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ thấy sợ. Có lẽ chiến tranh không chỉ được đo bằng những trận đánh, những con số thương vong hay những chiến thắng được ghi vào lịch sử. Chiến tranh còn nằm trong những ký ức rất đời thường của những người đã sống qua nó: một bữa ăn thiếu muối, một củ sắn phải xử lý qua đêm mới dám ăn, một dòng suối tưởng chừng trong lành nhưng lại mang theo dấu tích của chiến tranh.

Và tôi thấy vô cùng biết ơn những người chiến sĩ cách mạng đã một lòng hy sinh vì Tổ quốc. Họ đã anh dũng cầm súng để chúng ta được cầm bút. Họ từng nhịn đói, từng sống những ngày tháng chỉ vừa đủ để tồn tại, để hôm nay chúng ta được sống trong những ngày tháng đủ đầy hơn.

 

Thầm cảm ơn những hy sinh lặng thầm ấy.Để mỗi chiều bình yên, tôi có thể ngắm nhìn núi non hùng vĩ. Để trong lòng mình trỗi dậy sự biết ơn đối với những anh hùng, liệt sĩ đã hy sinh vì đất nước. Và tôi mong rằng các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau sẽ mãi ghi nhớ những công lao ấy.

Cảm ơn các anh hùng đã anh dũng hy sinh cả tuổi trẻ của mình, chìm trong hoa lửa của bom đạn, để thế hệ hôm nay được sống trong tự do và chìm trong niềm vui chiến thắng giữa những màn pháo hoa rực rỡ.Có lẽ, giữa những đêm quê yên bình bên bếp lửa, câu chuyện của các cụ vẫn sẽ còn được kể. Và tôi tin rằng, chừng nào những câu chuyện ấy còn được nhớ, thời hoa lửa của các thế hệ đi trước sẽ chưa bao giờ thực sự chìm vào quên lãng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn