Ký ức thời hoa lửa của bà Trịnh Thị Nhân
Ký ức thời hoa lửa của bà Trịnh Thị Nhân
Thời hoa lửa của bà Nhân gắn liền với những địa danh khốc liệt dọc tuyến đường vận tải chiến lược. Nhiệm vụ của bà cũng như những nữ TNXP Thọ Xuân lúc bấy giờ vô cùng gian khổ: Giữa tiếng gầm rú của máy bay địch, bà cùng đồng đội phải đối mặt với nguy hiểm để đánh dấu bom nổ chậm, dọn sạch đường cho xe qua. Những đêm đông rét mướt hay những ngày hè nắng cháy, đôi bàn tay gầy yếu của người con gái Yên Trường vẫn chai sần vì cuốc xẻng để kịp thời "vá đường" ngay sau mỗi trận bom. Với khẩu hiệu "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc", bà đã góp sức mình bảo vệ dòng lưu thông của đạn dược và lương thực hướng về tiền tuyến miền Nam.
Ký ức của bà về thời hoa lửa không chỉ có bom đạn, mà còn là tình cảm đồng đội ấm áp. Là những lần chia nhau mẩu sắn luộc, những câu hò điệu hát vang lên át tiếng bom, và cả những giọt nước mắt khi chứng kiến đồng đội ngã xuống khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Sau khi hoàn thành sứ mệnh, bà Trịnh Thị Nhân trở về quê hương Thôn 1, Yên Trường. Giữ vững phẩm chất của một cựu TNXP, bà tiếp tục đóng góp vào công cuộc xây dựng nông thôn mới tại địa phương. Những đóng góp thầm lặng của bà là minh chứng cho tinh thần "Trẻ xung phong, già gương mẫu", là niềm tự hào của dòng họ Trịnh và nhân dân xã Thọ Lập.



