Bài viết

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH KIỀU BÀO

Hà Tĩnh18/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dân tộc Việt Nam đã viết lên những bản hùng ca bất diệt và bi tráng trong suốt những năm tháng trường kỳ kháng chiến, chống Pháp và chống Mỹ. Độc lập của đất nước hôm nay đã phải đánh đổi bằng máu xương, tuổi xuân của lớp lớp thế hệ cha anh đã ngã xuống. Rất nhiều người đã anh dũng hy sinh, vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ hay hòa mình trong sóng nước quê hương, nhường lại sự sống cho những người đồng chí, anh em từng vào sinh ra tử trên từng chiến hào, mặt trận. Để rồi trong thẳm sâu tâm can, đáy lòng của những người may mắn bước ra từ khói lửa chiến tranh, được trở về với gia đình, quê hương, bản xứ vẫn còn đó biết bao khắc khoải, nghẹn ngào. Để rồi trong hành trang cuộc đời của họ vẫn luôn mang theo những ký ức về một thời hoa lửa, dù họ đang sinh sống trên đất mẹ Việt Nam hay đang ở nơi viễn xứ. Nhưng dù ở đâu thì những người lính năm nào vẫn luôn tự hào khi được gọi với cái tên “người lính cụ Hồ” hay những người cựu chiến binh trong thời bình.

Ông Nguyễn Quang Vinh và cuốn hồi ký của mình bên dòng sông Thạch Hãn

Một ngày Hè tháng 7 đỏ lửa bên dòng sông Thạch Hãn, cựu chiến binh Nguyễn Quang Vinh trở lại nơi mình đã từng chiến đấu trong 81 ngày đêm để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Lặn lội từ CHLB Đức trở về thăm lại chiến trường xưa sau 45 năm xa cách, hành trang mà ông mang theo còn có một cuốn sách rất đặc biệt mang tên “Quảng Trị 1972, hồi ức của một người lính”. Sau sự hy sinh của người bạn thân cùng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, ông Nguyễn Quang Vinh - một cựu chiến sỹ của Trung đoàn 48 anh hùng - đã có lời thề sẽ viết một cuốn hồi ký để ghi lại những ký ức chân thực về chiến tranh và tri ân những người đồng đội đã ngã xuống vì Tổ quốc. 45 năm sau, nhờ sự động viên của gia đình và bạn bè, người chiến sỹ ấy, nay đã là bác sĩ châm cứu tại CHLB Đức, đã quyết định mang những trang hồi ký đó đến với công chúng và xuất bản cuốn sách mà mình đã ấp ủ hàng chục năm trời.

Lặng nhìn dòng sông hiền hòa lững lờ trôi, ký ức về những ngày tháng rực lửa năm nào lại dội về trong ông. Người thương binh hạng 2/4 giờ tóc đã điểm bạc, bất giác lật giở từng trang sách, những dòng chữ như suối nguồn ký ức tuôn trào, những ký ức hào hùng nhưng day dứt và đẫm lệ: “Dòng sông mênh mông đen ngòm, bầu trời cũng đen ngòm vô tận. Còn cách bờ khoảng 30 mét thì bất chợt đất trời rực sáng, hàng chục quả hải châu địch bắn lên, soi sáng từng lá cây ngọn cỏ. Một trận mưa đạn trục xuống đoàn người đang lóp ngóp bơi trên dòng sông, hàng trăm quả đạn pháo bắn cấp tập. Mặt nước sôi lên sùng sục, lại thêm hàng tràng đại liên và đạn DKZ bắn thẳng từ chiếc cầu sắt, đạn kêu chíu chíu, mảnh bay vù vù. Nước sông lập tức bị nhuộm đỏ bằng máu của hàng chục chiến sỹ bị chết và bị thương. Họ chết vì đạn xuyên, mảnh chém, vì sức ép bị thủng phao, sặc nước. Ôi những chàng trai trẻ của khu Hai Bà và Hoàn Kiếm, Hà Nội, họ chết khi còn quá trẻ, nhiều người chưa một lần biết yêu. Tiếng gọi cuối cùng trên môi là tiếng gọi “mẹ ơi”, trước khi chìm vào bóng đêm vĩnh cửu. Nhưng chẳng có người mẹ nào có thể cứu được con mình trong cơn bão lửa trên dòng sông Thạch Hãn ấy. Có thể có thần giao cách cảm, họ khẽ giật mình, có biết đâu trong giờ phút đó, máu của những đứa con của họ đã thấm đỏ một khúc sông rồi!” (“Quảng Trị 1972, hồi ức của một người lính” – tác giả Nguyễn Quang Vinh). Một lần nữa trước dòng sông lịch sử, dòng sông bi tráng, người cựu chiến binh trở về thăm lại chiến trường xưa đã bật khóc nghẹn ngào, những giọt nước mắt thấm đẫm cả những trang sách, trước anh linh những người đồng đội mãi mãi tuổi 20.

“Hồi đó chúng tôi trẻ lắm. Chúng tôi ra đi vì độc lập, tự do của Tổ quốc, không sợ khó khăn, hy sinh, gian khổ. Cũng có những giây phút những người lính chúng tôi ngồi bên nhau trước khi tập kích, nói vui rằng biết đâu đến sáng mai thôi âm dương đã cách biệt, lúc đấy cũng thoáng sợ chứ, vì ai cũng nghĩ đến gia đình và người thân của mình. Nhưng khi lao ra chiến trường, đạn bay, súng nổ, mọi nỗi sợ hãi đều tan biến và chỉ còn một lòng chiến đấu. Còn tại sao đến mấy chục năm vẫn trăn trở? Vì đó là món nợ của tôi với những người đồng đội của mình, vì họ đã hy sinh để cho tôi được sống và nhiều người nữa được sống. Đó là món nợ mà mình mãi trăn trở là khi nào trả cho được…” - ông Vinh bồi hồi chia sẻ khi nhắc tới thời thanh xuân sôi nổi nơi chiến trường Quảng Trị khốc liệt.

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, biết bao đồng đội của ông Vinh vẫn còn nằm lại dưới lòng sông sâu lạnh lẽo và gần 1,2 triệu liệt sỹ vẫn nằm lại trong lòng đất mẹ, nhưng họ đã, đang và sẽ luôn sống mãi trong ký ức và sự tri ân của gia đình, đồng đội và Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn