Ký ức thời hoa lửa của người lính biên cương
Câu chuyện của ông Nguyễn Quang Lý là ký ức về một người lính trẻ từng tham gia chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, nơi ông cùng đồng đội vượt qua muôn vàn gian khổ giữa núi rừng khắc nghiệt, thiếu thốn và hiểm nguy luôn cận kề. Những năm tháng ấy không chỉ thể hiện tinh thần kiên cường, lòng yêu nước sâu sắc mà còn là minh chứng cho ý chí sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc, để rồi khi trở về đời thường, ông tiếp tục lan tỏa giá trị của hòa bình và truyền thống cách mạ
Giữa vùng quê yên bình của xã Hàm Thuận Nam, tỉnh Lâm Đồng, ông Nguyễn Quang Lý (sinh năm 1963) – hiện là hội viên Hội Cựu chiến binh xã – vẫn thường được bà con nhắc đến như một người lính đã đi qua những năm tháng khói lửa nơi biên giới phía Bắc. Mỗi khi câu chuyện về chiến tranh được gợi lại, ánh mắt ông trầm xuống, giọng nói chậm rãi hơn, như thể ký ức của gần nửa thế kỷ trước vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí.
Ông Lý kể rằng đầu năm 1979, khi tình hình biên giới phía Bắc trở nên căng thẳng, nhiều thanh niên đã sẵn sàng lên đường bảo vệ Tổ quốc. Khi ấy, ông còn là một chàng trai trẻ, mang trong mình nhiệt huyết và tinh thần của tuổi thanh niên. “Lúc đó tụi tôi chỉ nghĩ đơn giản lắm, đất nước cần thì mình đi,” ông Lý nhớ lại.
Những ngày đầu hành quân ra biên giới là quãng thời gian mà ông không thể nào quên. Con đường ra trận dài và đầy gian khổ. Người lính phải băng qua những dãy núi đá hiểm trở, rừng sâu lạnh buốt, nhiều đoạn đường chỉ có thể đi bộ hàng chục cây số mới tới được vị trí đóng quân. Ba lô nặng trên vai, vũ khí và lương thực mang theo chỉ đủ dùng trong một thời gian ngắn, nhưng tinh thần của người lính trẻ khi ấy lại vô cùng mạnh mẽ.
Theo lời ông Lý, chiến trường biên giới phía Bắc thời điểm ấy vô cùng khốc liệt. Tiếng pháo và tiếng súng nhiều khi vang lên suốt ngày đêm. Có những lúc đơn vị vừa kịp dựng lán nghỉ tạm thì pháo lại dội xuống, tất cả phải nhanh chóng tản ra, tìm nơi ẩn nấp. “Nhiều hôm đang ăn cơm cũng phải bỏ bát chạy vào hầm,” ông kể.
Cuộc sống nơi chiến tuyến không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn phải vượt qua vô vàn khó khăn thiếu thốn. Những ngày hành quân dài, nhiều chiến sĩ phải ăn lương khô, uống nước suối để cầm cự. Đêm xuống, cái lạnh vùng núi thấm vào từng lớp áo. Những người lính trẻ quấn tạm chiếc áo mưa, mắc võng dưới tán rừng, ngủ chập chờn giữa tiếng gió và tiếng động xa xa nơi chiến tuyến.
Ông Lý nhớ nhất là những đêm trực chiến. Cả đơn vị thay nhau canh gác, mắt luôn dõi về phía trước. Không gian núi rừng tĩnh lặng nhưng luôn tiềm ẩn nguy hiểm. “Sợ thì ai cũng sợ, nhưng lúc đó nghĩ sau lưng mình là quê hương, là gia đình, nên không ai cho phép mình lùi bước,” ông nói.
Trong những tháng ngày gian khổ ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Những người lính chia nhau từng miếng lương khô, từng ngụm nước, động viên nhau vượt qua gian khó. Có người bị thương, cả đơn vị cùng cáng qua những con đường rừng gập ghềnh để đưa về tuyến sau. Chính sự gắn bó ấy đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt nơi tuyến đầu.
Chiến tranh rồi cũng qua đi, đất nước dần trở lại bình yên. Sau những năm tháng làm nhiệm vụ nơi biên giới, ông Nguyễn Quang Lý trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dù thời gian đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời cầm súng vẫn luôn là phần không thể phai mờ trong cuộc đời ông.
Ngày nay, với vai trò hội viên Hội Cựu chiến binh xã Hàm Thuận Nam, ông Lý tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, thường xuyên kể lại những câu chuyện về chiến trường năm xưa cho thế hệ trẻ. Với ông, đó không chỉ là ký ức của riêng mình, mà còn là cách để nhắc nhở lớp trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình.
“Chúng tôi đã đi qua chiến tranh để hiểu rằng hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá,” ông Lý nói, ánh mắt lặng lẽ nhưng đầy tự hào. Và trong những câu chuyện bình dị ấy, hình ảnh người lính năm xưa vẫn hiện lên kiên cường giữa núi rừng biên cương – như một phần ký ức không thể quên của thời hoa lửa.



