KÝ ỨC THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TRẬN THÀNH CỔ
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng
Mỗi khi tháng 7 về, trong căn nhà nhỏ tại thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh, bác Nguyễn Văn Hùng – một thương binh hạng 2/4, cựu chiến binh từng tham gia bảo vệ chiến trường Quảng Trị năm 1972 – lại lặng lẽ giữ lại những kỷ vật xưa. Chiếc ba lô sơn bạc, chiếc bình tông móp méo và tấm ảnh chụp cùng đồng đội trước giờ ra trận là những báu vật vô giá của một "thời hoa lửa" mà bác luôn trân trong suốt cuộc đời.
Năm 1971, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hùng khi ấy mới mười chín tuổi, gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Sau những tháng ngày huấn luyện nghiêm ngặt, bác cùng đồng đội hành quân vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt. Đỉnh điểm của ký ức là cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Bác Hùng bồi hồi nhớ lại: "Lúc đó, bom đạn của địch dội xuống như trút nước, mặt đất rung chuyển không lúc nào yên. Sông Thạch Hãn đỏ rực máu và lửa. Nhưng trong ranh giới giữa sự sống và cái chết, không một ai lùi bước. Chúng tôi chỉ có một ý chí duy nhất: Còn người, còn trận địa."
Bác kể về những người đồng đội tuổi mười đôi mươi, họ chia nhau mẩu lương khô bẻ nửa, ngụm nước uống chung và cùng cười lạc quan giữa hai trận đánh. Trong một trận càn ác liệt của địch vào tháng 8/1972, một mảnh đạn pháo đã găm vào vai và chân của bác. Dù máu tuôn xối xả, bác vẫn ôm chặt khẩu súng, cùng đồng đội bẻ gãy đợt tấn công của kẻ thù cho đến khi ngất đi vì mất máu.
Trở về sau chiến tranh với những vết thương trên cơ thể mỗi khi trái gió trở trời, bác Hùng vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục truyền thống cách mạng cho con cháu. Khi được hỏi về thông điệp gửi gắm đến thế hệ đoàn viên, thanh niên Đại học Hạ Long hôm nay, người cựu chiến binh già mỉm cười, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng: "Hòa bình hôm nay được đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ. Các cháu may mắn được sống, được học tập trong điều kiện tốt nhất, hãy dùng tri thức và nhiệt huyết của tuổi trẻ để xây dựng quê hương Quảng Ninh ngày càng giàu đẹp. Đó chính là cách tri ân ý nghĩa nhất."


