Ký ức thời hoa lửa của người lính Trường Sơn
Trong ngôi nhà nhỏ nằm khép mình ở cuối ngõ, tôi có cơ hội được trò chuyện cùng bác Nguyễn Văn tư – một thương binh, một cựu thanh niên xung phong và cũng là một "nhân chứng lịch sử" từng vào sinh ra tử trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt. Bác Tư đã dành trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình gắn bó với tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.
Với ánh mắt xa xăm xen lẫn niềm tự hào, bác kể cho tôi nghe về những đêm hành quân không nghỉ dưới mưa bom bão đạn, về những cung đường sạt lở phải oằn mình sửa chữa để xe chở lương thực, vũ khí kịp tiến vào miền Nam. Bác nhớ như in hình ảnh những người đồng đội mới mười tám, đôi mươi đã anh dũng ngã xuống, hòa mình vào đất mẹ để bảo vệ mạch máu giao thông của Tổ quốc. Vết thương trên thân thể bác mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng chưa bao giờ làm lu mờ đi ý chí kiên trung và nụ cười lạc quan của người lính Cụ Hồ.
Câu chuyện của bác Tư không chỉ là những dòng hồi ức cá nhân mà còn là một thước phim lịch sử sống động, chân thực nhất về một thời đạn bom khói lửa. Những lời kể ấy đã chạm đến trái tim tôi, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hòa bình và độc lập. Qua câu chuyện của người nhân chứng lịch sử ấy, tôi càng thêm thấu hiểu, biết ơn và trân trọng vô cùng những hi sinh, cống hiến to lớn của các thế hệ cha anh đi trước đã đánh đổi máu xương cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.



