KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI LÍNH PHAN RANG
Mỗi người lính đi qua chiến tranh đều gửi lại một phần tuổi trẻ nơi chiến trường khói lửa. Với người chiến sĩ Nguyễn Văn Tự, những năm tháng từ tháng 02/1985 đến tháng 08/1986 không chỉ là một mốc thời gian trong lý lịch, mà đó là cả một thời hoa lửa kiên trung, một chương sử hào hùng viết bằng máu, mồ hôi và tình đồng chí.
Lên Đường Theo Tiếng Gọi Tổ Quốc
Sinh năm 1964 tại vùng đất Đạo Long, Phan Rang (PRTC), chàng trai trẻ người Kinh Nguyễn Văn Tự lớn lên khi đất nước vừa lặng bặt tiếng súng chống Mỹ nhưng biên cương lại rền vang những cuộc xung đột mới. Tháng 2 năm 1985, khi mùa xuân vừa gõ cửa, anh tạm biệt quê hương Tháp Chàm nắng gió, mang theo hoài bão của tuổi đôi mươi bước vào đời quân ngũ.
Đó là giai đoạn cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế đang ở giai đoạn vô cùng cam go. Những người lính thế hệ của anh ngày ấy ra trận với một tinh thần rực lửa, không ngại gian khổ, sẵn sàng hy sinh vì bình yên của Tổ quốc.
Những Năm Tháng Gian Khổ và Những Mật Danh Không Quên
Hơn một năm rưỡi trong quân ngũ (02/1985 - 08/1986) là chuỗi ngày đối mặt với thử thách khắc nghiệt. Những ký hiệu, mật danh đi cùng năm tháng như H1TBHCCC, HVK6, hay những quyết định chuẩn y cấp bậc, nhiệm vụ như A phó, HCCSVV (Học viên/Học chính/Chiến sĩ vũ trang...) đã trở thành một phần máu thịt.
Giữa cái nắng cháy da của thao trường, hay những đêm hành quân sương muối lạnh thấu xương, người chiến sĩ Phan Rang ấy đã rèn luyện, trưởng thành từ một tân binh trở thành một người tiểu đội phó (A phó) bản lĩnh, là điểm tựa cho đồng đội trong mọi nhiệm vụ. Từ những ngày tháng 12 đông lạnh đến những ngày tháng 5, tháng 4 rực lửa, mỗi cột mốc thời gian đều ghi dấu những trận đánh, những buổi tuần tra hay những giờ phút cân não giữ vững trận địa.
"Thời gian ở lính tuy không dài bằng cả một đời người, nhưng nó lại là khoảng thời gian cô đọng nhất, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tấc, và tình đồng đội thì thiêng liêng hơn tất thảy."
Sự Ghi Nhận và Niềm Tự Hào
Sau những cống hiến hết mình, người chiến sĩ Nguyễn Văn Tự đã vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam (QTCPC - Quyết định chính thức/Đảng), đứng trong hàng ngũ của những người tiên phong. Đến năm 1993, những đóng góp, sự hy sinh và lòng trung thành của anh đối với sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc đã được đền đáp xứng đáng bằng tấm Kỷ niệm chương (KNC) vẻ vang.
Mỗi tấm huân chương, kỷ niệm chương trao tay là một lần lịch sử gọi tên những người anh hùng thầm lặng. Đó là sự ghi nhận của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với một người con của Phan Rang đã hiến dâng những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.
Hoa Lửa Vẫn Rực Cháy
Hơn 40 năm đã trôi qua kể từ ngày rời xa màu áo lính, những mật mã hành chính như 8e93f2, những ký ức về thời kỳ 1985-1986 có thể đã mờ phai theo thời gian trên những trang giấy cũ, nhưng tinh thần của "Thời hoa lửa" thì chưa bao giờ tắt trong lòng người cựu chiến binh Nguyễn Văn Tự.
Hôm nay, giữa lòng Phan Rang bình yên và phát triển, thế hệ mai sau vẫn luôn nghiêng mình kính cẩn và biết ơn những người lính năm xưa — những người đã viết nên khúc tráng ca bất tử cho non sông Việt Nam.



