KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG GIỮA LÒNG CHIẾN TRƯỜNG
KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG GIỮA LÒNG CHIẾN TRƯỜNG
Mỗi khi lật lại những kỷ vật ngả màu thời gian, ký ức về một thời tuổi trẻ rực lửa lại ùa về vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Tôi là Đinh Duy Lễ, sinh năm 1942 — một người con đã đi qua những năm tháng cam go và hào hùng nhất của dân tộc, nơi mà mỗi người lính, dù ở bất kỳ vị trí nào, cũng đều cống hiến hết mình với một niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Tháng 3 năm 1963, khi vừa tròn 21 tuổi — cái tuổi tràn đầy nhiệt huyết và hoài bão, tôi chính thức khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ. Đây là giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bắt đầu bước vào thời kỳ khốc liệt, miền Bắc vừa xây dựng vừa chi viện cho tiền tuyến miền Nam ruột thịt. Bước chân vào quân ngũ, tôi mang theo tinh thần sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì mà Tổ quốc cần.
Suốt chặng đường dài từ tháng 3/1963 đến tháng 11/1969, tôi gắn bó với nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng tại bộ phận (bp). Với cấp bậc Thượng sĩ (H3), tôi cùng đồng đội kiên cường bám trụ nơi tuyến đầu. Khác với những chiến sĩ trực tiếp cầm súng giáp lá cà với địch, công việc của chúng tôi đòi hỏi sự bền bỉ, chính xác và lòng dũng cảm vô bờ bến. Đi qua những tọa độ lửa, những con đường bị bom cày đạn xới, chúng tôi phải chạy đua với thời gian để hoàn thành nhiệm vụ, giữ vững mạch máu thông tin, hậu cần hoặc cứu chữa thương bệnh binh kịp thời. Ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tấc, nhưng chưa một lần chúng tôi chùn bước.
Đến tháng 11 năm 1969, sau hơn 6 năm tận hiến sức trẻ và xương máu nơi chiến trường khốc liệt, tôi hoàn thành sứ mệnh trong quân ngũ và chuyển ngành hoặc xuất ngũ trở về hậu phương. Mang theo bản lĩnh được tôi luyện từ gian khổ, tôi tiếp tục bước vào mặt trận mới — mặt trận lao động sản xuất để xây dựng quê hương, đất nước.
Tôi tiếp tục cống hiến năng lực và nhiệt huyết của mình trong môi trường dân sự suốt hơn hai mươi năm ròng rã, cùng đất nước vượt qua những năm tháng bao cấp khó khăn cho đến thời kỳ đổi mới. Cho đến năm 1995, khi chính thức nhận quyết định nghỉ hưu, khép lại một chặng đường dài lao động và tận tụy, tôi biết mình đã hoàn thành trọn vẹn nghĩa vụ của một người công dân, một người lính với non sông.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, khi ngắm nhìn cuộc sống bình yên của thế hệ cháu con, tôi thầm tự hào về những năm tháng hoa lửa đã qua. Những đóng góp thầm lặng của người lính Đinh Duy Lễ năm nào có thể không ồn ào, nhưng nó đã hòa cùng dòng chảy vĩ đại của lịch sử dân tộc, mãi là niềm tự hào sâu sắc cho gia đình và thế hệ mai sau.



