Cựu Thanh niên xung phong

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NHỮNG ĐÓA HOA NỞ GIỮA ĐẠI NGÀN

Có những năm tháng mà cái tên của mỗi người không quan trọng bằng tên gọi chung của cả một thế hệ: Tuổi trẻ kháng chiến.

Đắk Lắk17/07/2026Nguyễn Thái Tường Vi (Khoa Nông Nghiệp - Trường Đại học Tây Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng mà cái tên của mỗi người không quan trọng bằng tên gọi chung của cả một thế hệ: Tuổi trẻ kháng chiến.

Hưởng ứng đợt sinh hoạt chính trị "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi may mắn được nghe lại những thước phim tư liệu sống qua lời kể của một bác cựu Thanh niên xung phong (TNXP) – người từng dành cả thanh xuân để "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

A. Lời hồi đáp từ trái tim tuổi đôi mươi

Ngày ấy, khi Tổ quốc gọi tên, những chàng trai, cô gái mới mươi tám, đôi mươi đã tạm gác lại bảng đen, phấn trắng hay những mùa gặt quê nghèo để khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Họ ra đi với một tâm thế nhẹ tênh: “Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”.

Giữa đại ngàn Trường Sơn nắng cháy và mưa rừng, những đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút, cầm cày nay đã chai sạn vì cuốc xẻng, phá đá mở đường. Họ không chỉ mở những con đường cho xe ra tiền tuyến, mà còn mở ra con đường tự do cho cả một dân tộc.

B. "Tiếng hát át tiếng bom"

Trong ký ức của những người trở về, thời ấy không chỉ có bom rơi, đạn lạc hay những cơn sốt rét rừng ngắt quãng. Thời ấy còn có cả hoa lửa. Đó là hoa của lý tưởng, là ngọn lửa của niềm tin.

"Bom đạn có thể làm rung chuyển núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển tiếng hát của chúng tôi."

Chính trong những khoảnh khắc sinh tử nhất, tinh thần lạc quan của người trẻ lại tỏa sáng rực rỡ nhất. Những buổi sinh hoạt văn nghệ vội vàng bên bờ suối, những lá thư tay viết vội dưới ánh đèn dầu... tất cả tạo nên một chất liệu sống mãnh liệt mà thế hệ hôm nay nhìn lại chỉ biết cúi đầu ngưỡng mộ.

C. Ngọn lửa trao truyền cho thế hệ hôm nay

Chiến tranh đã lùi xa, những "đóa hoa lửa" năm ấy giờ tóc đã pha sương, nhưng ngọn lửa trong tim họ dường như chưa bao giờ tắt. Mỗi câu chuyện họ kể không phải để kể khổ, mà để nhắc nhở chúng ta – những sinh viên Đại học Tây Nguyên hôm nay – về giá trị của hai chữ "Hòa bình".

Chúng ta đang sống trong những ngày tháng "hoa nở" giữa thời bình, có điều kiện học tập và phát triển thuận lợi. Nhưng liệu chúng ta có đủ "lửa" như cha anh ngày trước?

"Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là một cuộc thi viết, mà là nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với tương lai đầy khát vọng. Để mỗi khi nhìn vào huy hiệu Đoàn trên ngực áo, chúng ta tự hào vì mình đang tiếp nối dòng máu anh hùng của một dân tộc chưa bao giờ khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn