Ký ức thời hoa lửa qua lời kể của bác dân công hỏa tuyến
Người kể cho tôi nghe câu chuyện về thời hoa lửa ấy là bác Nguyễn Thị Thu, sinh năm 1950, hiện đang sinh sống tại xã Tân Minh, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh.
Người kể cho tôi nghe câu chuyện về thời hoa lửa ấy là bác Nguyễn Thị Thu, sinh năm 1950, hiện đang sinh sống tại xã Tân Minh, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Bác từng là dân công hỏa tuyến trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dáng người bác nhỏ bé, mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng khi nhắc lại những kỷ niệm xưa, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự kiên cường và tự hào.
Bác kể rằng, trong những năm chiến tranh ác liệt, phụ nữ trong làng vừa là người nông dân, vừa là hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Ban ngày, các bác, các chị ra đồng cày cấy, trồng lúa, trồng khoai để có lương thực. Đến đêm, khi màn đêm buông xuống, họ lại lặng lẽ gánh gạo, muối, cá khô, băng qua rừng sâu, đồi núi để tiếp tế cho bộ đội. Những con đường mòn trơn trượt, tối tăm trở thành lối đi quen thuộc của những đôi vai gầy nhưng đầy nghị lực.
Có những chuyến đi kéo dài hàng chục cây số, phải đi liên tục trong nhiều đêm liền. Trên đường đi, mọi người vừa bước nhanh vừa lắng tai nghe tiếng máy bay, sẵn sàng lao xuống hầm hay tản ra khi bom đạn trút xuống. Bác Thu kể, có người vì đói rét, vì sốt rừng mà ngã bệnh giữa đường. Có người đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu, không kịp trở về nhìn lại quê hương, gia đình. Những mất mát ấy không ồn ào, nhưng đau đớn và day dứt đến tận hôm nay.
Điều khiến tôi xúc động nhất là khi bác Thu nói một câu rất giản dị: “Không trực tiếp cầm súng nhưng ai cũng xác định mình là chiến sĩ.” Qua lời nói ấy, tôi hiểu rằng trong chiến tranh, không chỉ những người nơi mặt trận mới là anh hùng, mà mỗi người dân bình thường cũng góp phần làm nên chiến thắng. Người kể câu chuyện này không phải là một nhân vật trong sách sử, mà là một con người thật, đã từng sống trong bom đạn, từng đối mặt với hiểm nguy và hi sinh.
Với tư cách là người trong cuộc, bác Thu kể chuyện bằng giọng điềm đạm, mộc mạc, không hề phô trương hay tô vẽ. Chính sự chân thành và trải nghiệm thực tế của bác đã khiến câu chuyện trở nên sâu sắc và đáng tin. Qua lời kể của bác, tôi nhận ra rằng chiến tranh không chỉ diễn ra ở chiến trường khốc liệt, mà còn in dấu sâu sắc trong từng làng quê, từng số phận con người.
Những ký ức thời hoa lửa ấy giúp tôi hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Tôi càng thêm trân trọng cuộc sống yên bình, biết ơn những con người thầm lặng như bác Nguyễn Thị Thu – những “chiến sĩ không cầm súng” đã góp phần làm nên lịch sử vẻ vang của dân tộc.



