KÝ ỨC THỜI HOA LỬA QUA LỜI KỂ CỦA BỐ VỀ ÔNG NỘI - PHẠM KIM BẢNG
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có những con người đã cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng quê hương. Họ đã trải qua muôn vàn gian khổ, hy sinh cả xương máu để đổi lấy nền hòa bình độc lập cho thế hệ sau. Câu chuyện về ông, người tù cộng sản tại Nhà máy Chai Hải Phòng, là một minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất, ý chí kiên cường ấy. Dù đối mặt với đòn tra tấn tàn bạo, ông vẫn một lòng son sắt, giữ vững khí tiết người cộng sản.
Ông nội mình-chiến sĩ Phạm Kim Bảng (1934-2005) là người mà mỗi khi nhắc đến, cả gia đình đều dành sự kính trọng và tự hào sâu sắc. Ông từng tham gia cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, trải qua những tháng ngày ác liệt nhất của lịch sử. Dù ông đã đi xa, nhưng những câu chuyện về cuộc đời ông, về lòng kiên định và tinh thần chịu đựng bền bỉ, luôn sống mãi trong lòng mình.
Bố mình kể rằng, ông nội là người lính gan dạ. Trong một lần chiến đấu, ông bị địch bắt và giam giữ tại nhà máy Chai Hải Phòng. Những năm tháng trong tù là những ngày đầy đọa không thể nào quên, ông phải chịu những đòn tra tấn tàn bạo mà đến cuối đời bố vẫn không thể nào quên. Địch dùng mọi cách để ép cung, từ roi vọt đến những hình thức hành hạ dã man khiến cơ thể ông đầy thương tích. Có lần, chúng đánh ông đến mức gãy cảm một hàm răng. Vết thương ấy không chỉ để lại dấu hằn trên gương mặt ông mà còn trở thành minh chứng cho ý chí không khuất phục của ông. Lúc trở về ông chẳng bao giờ cáu hận hay than thở mà nói với bố rằng " còn sống trở về đã là điều may mắn hơn nhiều đồng đội rồi".
Mỗi khi nhắc lại những năm tháng “hoa lửa”, ông chỉ mỉm cười hiền hậu và nói: “Chỉ cần giữ được khí tiết, thì đau đớn đến mấy rồi cũng sẽ qua. “Lời nói ấy khiến mình thắc mắc, nên mình hỏi bố: “Khí tiết là gì mà giữ được rồi, ông lại thấy vui đến thế?"Bố bảo, “khí tiết” là cái cốt cách làm nên một con người, là sự chính trực, lòng trung thành, và bản lĩnh không khuất phục trước gian khổ. Đó là thứ mà người lính như ông trân quý hơn cả mạng sống. Bởi giữ được khí tiết tức là giữ trọn danh dự của mình, giữ trọn lời thề với Tổ quốc và đồng đội. Và đó cũng là lý do mà dù trải qua bao đau đớn, ông vẫn có thể mỉm cười bình thản khi nhìn lại.
Do thất lạc giấy tờ, nên dù ông có công lớn, mãi đên khi ông mất, Nhà nước mới truy tặng kỷ niệm chương Chiến sĩ bị địch bắt - tù đày, cùng Huân chương Kháng Chiến chống Mỹ hạng ba. Mỗi lần nhìn những tấm huân kỷ niệm được đặt trang trọng trên bàn thờ, gia đình mình như thấy ông vẫn đang mỉm cười hiền hậu, giản dị và đầy tự hào.
Hòa bình trở lại, ông không nghỉ ngơi. Dù cơ thể mang nhiều vết thương cũ, ông vẫn cống hiến cho quê hương bằng những công việc vô cùng ý nghĩa. Ông tham gia dạy học xóa mù chữ cho người dân trong xã những lớp học ban đêm với chiếc đèn dầu leo lét, nơi ông truyền từng nét chữ, từng phép tính cho biết bao người nghèo còn chưa được đến trường. Sau đó, ông làm việc tại trạm y tế xã. Bố nói ông chăm chỉ, tận tâm với từng người bệnh, lúc nào cũng nhẹ nhàng, kiên nhẫn. Khi sức khỏe yếu dần, ông xin nghỉ và trở về với ruộng đồng. Nhưng rồi đến khi không còn đủ sức để cầm cày, ông mới chịu nghỉ hẳn, dành thời gian bên con cháu.
Mình luôn tiếc vì không được gặp ông, nhưng mỗi câu chuyện của bố lại giúp mình tưởng tượng rõ hơn về con người ông: một người lính kiên cường, một thầy giáo tận tụy, một thầy thuốc đầy lòng nhân và một người nông dân giản dị. Cuộc đời ông không có nhiều hình ảnh được lưu giữ, nhưng những gì ông để lại còn quý giá hơn cả một tấm ảnh: đó là tinh thần sống mạnh mẽ, lòng yêu nước, ý chí không khuất phục và tấm lòng nhân ái dành cho mọi người.
Ông nội mình, tuy bình dị, nhưng đối với gia đình mình ông mãi là một người anh hùng thân thương nhất.


