KÝ ỨC THỜI HOA LỬA QUA LỜI KỂ CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ
vào những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, cuộc sống của người lính pháo binh vô cùng gian khổ. Sự khốc liệt không chỉ đến từ bom đạn dội xuống từ bầu trời mỗi ngày, mà còn từ những cơn sốt rét rừng hành hạ thể xác, những bữa cơm thiếu thốn phải ăn măng rừng thay cơm. Nhưng tất cả những gian khổ ấy không thể làm lung lay ý chí sắt đá của những người lính trẻ ngày ấy: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời gian khổ mà oanh liệt của thế hệ cha anh thì luôn sống mãi cùng năm tháng. Hưởng ứng cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa" do Ban Chấp hành Đoàn trường phát động nhằm số hóa ký ức lịch sử, tôi đã có cơ hội được ngồi lại, trò chuyện và lắng nghe những ký ức vô giá từ một nhân chứng lịch sử ngay tại quê hương mình. Đó là câu chuyện của bác Nông Thế Vĩnh, một cựu chiến binh quả cảm đã từng đi qua những năm tháng bom đạn ác liệt nhất của dân tộc.
Ngồi đối diện với tôi là một người lính già với mái tóc đã bạc phơ theo thời gian. Điều khiến tôi nghẹn ngào và chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên chính là một ống áo bên tay phải của bác trống không, được ghim lại vô cùng gọn gàng. Đó chính là chứng tích, là vết sẹo oanh liệt của một thời hoa lửa. Ánh mắt bác sáng lên đầy tự hào khi nhớ về những ngày tháng thanh xuân phơi phới, khi đất nước gọi tên và thế hệ trẻ ngày ấy sẵn sàng xếp bút nghiên để lên đường ra trận, chẳng tiếc máu xương.
Bác kể lại rằng, vào những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, cuộc sống của người lính pháo binh vô cùng gian khổ. Sự khốc liệt không chỉ đến từ bom đạn dội xuống từ bầu trời mỗi ngày, mà còn từ những cơn sốt rét rừng hành hạ thể xác, những bữa cơm thiếu thốn phải ăn măng rừng thay cơm. Nhưng tất cả những gian khổ ấy không thể làm lung lay ý chí sắt đá của những người lính trẻ ngày ấy: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Bác lặng đi một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm rồi kể cho tôi nghe về trận đánh định mệnh đã thay đổi cuộc đời bác. Khi đó, bác đang là chiến sĩ pháo binh, chịu trách nhiệm nạp đạn cho trận địa pháo của ta bắn trả quân thù. Tiếng súng, tiếng bom nổ vang trời, khói lửa mù mịt che khuất cả tầm nhìn. Giữa lúc bác đang ôm chặt quả đạn pháo lớn để chuẩn bị nạp vào nòng, một loạt đạn của địch bất ngờ bắn phá trúng tọa độ trận địa ta. Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển và bác bị hất văng ra sau rồi ngất lịm đi.
Khi tỉnh dậy trên giường bệnh của quân y viện, bác mới bàng hoàng nhận ra mình đã vĩnh viễn mất đi cánh tay phải ngay tại trận địa. Bác nghẹn ngào chia sẻ với tôi: "Lúc bị trúng đạn, bác không thấy sợ, trong đầu chỉ thấy tiếc nuối là chưa kịp nạp xong quả đạn đó để đồng đội bắn trả quân thù. Cánh tay này bác đã gửi lại chiến trường, nhưng bác chưa bao giờ hối hận vì đã cống hiến một phần xương máu cho độc lập, tự do của đất nước hôm nay."
Câu chuyện của bác Nông Thế Vĩnh không nằm trong những cuốn sách giáo khoa dày cộp, nhưng nó lại vô cùng chân thực, sống động và có sức lay động mạnh mẽ. Câu chuyện giúp một người trẻ được sinh ra và lớn lên trong thời bình như tôi hiểu được sâu sắc rằng: cái giá của độc lập, tự do ngày hôm nay được đánh đổi bằng cả máu, nước mắt và một phần thân thể của các thế hệ cha anh đi trước. Nhìn ống áo trống trải của bác, tôi càng thêm trân quý và biết ơn cuộc sống hòa bình hiện tại.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đã thắp lên trong lòng tôi – một học sinh đang chuẩn bị được đứng vào hàng ngũ của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh – một niềm tự hào dân tộc sâu sắc. Tôi tự hứa với bản thân sẽ quyết tâm học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức nghiêm túc, kế thừa tinh thần kiên cường trong "thời hoa lửa" của bác Vĩnh để chung tay xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Xin trân trọng cảm ơn bác Nông Thế Vĩnh đã giữ lại và chia sẻ những ký ức quý báu này cho thế hệ mai sau!



