Ký ức tiếng còi nhập ngũ và màu áo xanh tuổi 20
Trong căn nhà nhỏ ấm cúng tại thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa, bác Nguyễn Văn Bảy khẽ chạm tay vào chiếc gác-đờ-bu cũ kỹ của chiếc xe đạp mìn – kỷ vật hiếm hoi còn giữ lại từ những năm tháng hoa lửa. Mắt bác ánh lên những tia sáng kỳ lạ khi ngược dòng thời gian về năm 1977, cái tuổi 20 hừng hực sức trẻ. Khi ấy, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên làng Trù Ninh gác lại bao ước mơ hoài hoài, xếp lại những buổi cày đồng bên dòng sông Mã để khoác lên mình màu áo xanh lính cụ Hồ. "Ngày tôi đi, cả thôn Trù Ninh như không ngủ, mẹ tôi gói cho nắm xôi nếp dẻo rồi dặn: Ra đi phải giữ lấy cái tâm người làng Hoằng Hóa, khó khăn mấy cũng không được lùi bước," bác Bảy nhớ lại, giọng nghẹn ngào. Nhìn mái tóc nay đã điểm bạc của bác và nghe lại khúc ca lên đường ngày ấy, thế hệ Tuổi trẻ Hoằng Hóa chúng tôi như được sống lại cùng khí thế cuồn cuộn của một thời tuổi trẻ không tiếc máu xương. Những bước chân người lính Trù Ninh năm ấy không chỉ gánh trên vai balo con cóc nặng trĩu mà còn mang theo niềm tin, hy vọng và cả tình yêu sâu nặng của quê nhà.
Đứng trước bác, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên sinh ra trong hòa bình – mới cảm nhận trọn vẹn giá trị của hai từ "sẵn sàng". Màu áo xanh lính năm xưa của bác Bảy và màu áo xanh thanh niên của chúng tôi hôm nay dường như đang có một sự kết nối kỳ diệu qua thời gian. Bác bảo, thời đó dẫu biết phía trước là bom rơi đạn nổ, là gian khổ thiếu thiếu đủ bề, nhưng chẳng ai sợ hãi. Cả một thế hệ lên đường với nụ cười rạng rỡ trên môi, coi việc dâng hiến tuổi xuân cho Đất nước là lẽ sống tự nhiên nhất. Chính tinh thần ấy của thế hệ bác Bảy đã trở thành ngọn lửa soi đường, nhắc nhở Tuổi trẻ thôn Trù Ninh hôm nay phải luôn sống, cống hiến và phụng sự sao cho xứng đáng với những giọt mồ hôi, giọt máu mà thế hệ cha anh đã đổ xuống cho màu xanh bình yên hôm nay.



