Ký ức tiếng còi tàu ngày lên đường
Năm 1976, khi đất nước vừa thống nhất nhưng gian lao vẫn còn đè nặng lên vai generation trẻ, người thanh niên Nguyễn Văn Vạn tròn 18 tuổi ở thôn Trù Ninh đã tạm biệt mái nhà tranh, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Những giọt nước mắt chia ly của mẹ nơi bến sông quê hương hòa lẫn với tiếng còi tàu âm vang ngày hội giao quân năm ấy như một cột mốc khắc sâu vào tâm khảm bác. Bác Vạn từng bồi hồi nhớ lại rằng ngày đó trong hành trang của người lính trẻ chẳng có gì quý giá ngoài một chiếc ba lô lép kẹp, vài bộ quần áo sẫm màu và một trái tim rực cháy khát vọng cống hiến. Bước chân rời làng quê Hoằng Hóa thân yêu để vào chiến trường gian khổ không hề có sự đắn đo, bởi với bác, được khoác lên mình màu áo xanh bộ đội Cụ Hồ là niềm tự hào lớn nhất của tuổi trẻ. Ngồi nghe bác kể lại câu chuyện ấy trong một buổi chiều thu Trù Ninh thanh bình, tuổi trẻ Đoàn Thanh niên chúng tôi không khỏi xúc động trước lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ cha anh. Chúng tôi nhìn thấy trong đôi mắt đã mờ theo năm tháng của bác một ngọn lửa nhiệt huyết vẫn chưa từng tắt, ngọn lửa của một thời hoa lửa sẵn sàng hy sinh thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng từng phút giây hòa bình đang có.



