Ký ức tiếng còi tàu và đêm chia lửa Trù Ninh
Những ngày tháng Chạp trở gió, ngồi bên căn nhà nhỏ tràn ngập mảng xanh ở thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên thế hệ hôm nay – như được ngược dòng thời gian trở về những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất qua chất giọng trầm ấm nhưng đầy kiên định của bác Lê Thị Tuất. Sinh năm 1957, khi đất nước còn chìm trong khói bom lửa đạn, cô gái trẻ Lê Thị Tuất ngày ấy đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi làng quê để bước vào hàng ngũ những người con kiên cường giữ vững tuyến đầu. Bác nhớ như in cái nắng cháy da người của đất Thanh Hóa thời chiến, khi tiếng còi tàu hú vang cắt ngang bầu trời cũng là lúc những trận mưa bom của kẻ thù dội xuống các trọng điểm giao thông. Ngày đó, mới mười tám đôi mươi, đôi bàn tay gầy gò của người con gái Trù Ninh chưa từng biết đến gian khổ đã phải quen với việc cầm xẻng san lấp hố bom, vác những thùng đạn nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể hay băng bó vết thương cho đồng đội ngay dưới gầm cầu. Bác kể rằng, có những đêm mưa rừng tầm tã, bụng đói rét, chân tay run rẩy vì ngấm lạnh, nhưng chỉ cần nghe tiếng bước chân rầm rộ của đoàn quân tiến về phương Nam là mọi mệt mỏi đều tan biến, trong lòng chỉ đau đáu một niềm tin cháy bổng vào ngày chiến thắng. Nhìn ánh mắt rực sáng của bác khi nhắc về những người đồng đội đã nằm lại phía bên kia đồi, chúng tôi – thế hệ được sống trong hòa bình – mới cảm nhận trọn vẹn giá trị của độc lập, tự do. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là khúc ca hùng tráng của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nhắc nhở tuổi trẻ Trù Ninh hôm nay phải sống sao cho xứng đáng với những giọt máu và nước mắt mà thế hệ đi trước đã đổ xuống cho mảnh đất quê hương.



