Bài viết

KÝ ỨC TIẾNG CÒI TÀU VÀ MÙI HỒ TRÊN CHIẾC BALO MỚI

Thanh Hóa16/09/2026Nguyễn Thị Thúy (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ấm cúng ở thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa, bác Nguyễn Viết Năm rót chén trà xanh bốc khói ngút ngàn, ánh mắt xa xăm nhớ về ngày đầu nhập ngũ của người thanh niên sinh năm 1965 giữa những năm tháng đất nước còn bộn bề gian khó. Bác kể rằng ngày ấy, khi tiếng loa phát thanh của xã vang vọng khắp các xóm làng kêu gọi thanh niên lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, lòng bác rạo rực một niềm tin mãnh liệt, gác lại tay cày và những dự định tuổi trẻ để khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ. Bác vẫn nhớ như in cái cảm giác lần đầu tiên chạm tay vào chiếc balo vải bạt còn thơm nguyên mùi hồ mới, bàn tay gầy gò của người mẹ Trù Ninh cẩn thận chèn thêm gói cơm nắm độn khoai cùng chiếc áo len tự tay đơm lại từng chiếc cúc. Khi tiếng còi tàu vang lên xé tan không gian yên bình của quê hương Hoằng Hóa, bác ngoái lại nhìn lũy tre làng mờ dần trong sương sớm, tự hứa với lòng mình phải chiến đấu kiên cường để không làm phụ công ơn sinh thành và niềm tin của quê nhà. Nghe những lời bộc bạch mộc mạc mà chứa chan nhiệt huyết ấy, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên trẻ tuổi – không khỏi xúc động và tự hào khi thấu hiểu rằng đằng sau sự bình yên của xóm làng Trù Ninh hôm nay là biết bao hy sinh, quyết tâm của thế hệ cha anh đi trước. Chiếc balo năm xưa của bác không chỉ chở trang phục quân ngũ mà còn chở cả hoài hoài hoài vọng, lý tưởng sống cao đẹp của một thời tuổi trẻ chí lớn, trở thành tấm gương sáng ngời soi đường cho thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay bước tiếp trên con đường xây dựng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC TIẾNG CÒI TÀU VÀ MÙI HỒ TRÊN CHIẾC BALO MỚI | Câu chuyện thời hoa lửa