Ký ức trận chiến năm 1967
Cuối năm 1967, vùng núi rừng Tây Nguyên chìm trong khói lửa. Ông Phạm Văn Thu (Sinh năm 1930, Nhập ngũ năm 1967, hiện là CCB thôn An Tiến xã Hùng An) hành quân dưới mưa rừng, vượt dốc cao, mang theo lương thực và đạn dược trên vai. Địa hình hiểm trở, rừng rậm và thời tiết khắc nghiệt khiến mỗi bước tiến đều vô cùng gian nan.
Trong nhiều ngày liên tiếp, các đơn vị chiến đấu giành giật từng ngọn đồi. Tiếng pháo nổ vang vọng khắp núi rừng. Có những chiến sĩ vừa chiến đấu vừa đào công sự giữa làn đạn. Nhiều người đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Điều Ông Phạm Văn Thu nhớ nhất không phải tiếng súng, mà là tình đồng đội. Khi một chiến sĩ bị thương giữa trận địa, đồng đội bất chấp nguy hiểm để đưa anh về tuyến sau. Có người nhường phần nước cuối cùng của mình cho bạn trong những ngày thiếu thốn.
Sau mỗi trận đánh, những người còn sống lại lặng lẽ đi tìm đồng đội. Nhiều ngôi mộ tạm được đắp bên sườn đồi, đánh dấu bằng một cành cây hay mảnh gỗ nhỏ. Họ hẹn nhau rằng nếu còn sống trở về sẽ kể lại cho thế hệ sau về sự hy sinh ấy.
Năm 1967 đã trở thành một dấu mốc đầy gian khổ của cuộc kháng chiến. Những ký ức về các trận chiến năm đó không chỉ nhắc nhớ sự ác liệt của chiến tranh mà còn làm nổi bật lòng dũng cảm, tinh thần đồng đội và ý chí kiên cường của những người lính Việt Nam.



