Ký ức trận đánh cuối cùng bên chân Núi Lớn của người lính Triệu Đức Vi
Người lính Triệu Đức Vi với ký ức về trận đánh cuối cùng bên chân Núi Lớn của
Ký ức trận đánh cuối cùng bên chân Núi Lớn của người lính Triệu Đức Vi
Nhân vật: Cựu chiến binh Triệu Đức Vi, sinh năm 1954, thường trú tại Thôn Bãi Liêu, xã Lương Minh
1. Chân dung người lính vùng cao: Cựu chiến binh Triệu Đức Vi sinh ngày 17 tháng 5 năm 1954, quê quán tại xã Lương Mông, huyện Ba Chẽ, tỉnh Quảng Ninh. Nhập ngũ tháng 12/1971 và đi B năm 1973, ông đã trải qua những năm tháng khói lửa tại chiến trường Tây Nguyên và tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục khoác ba lô làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia từ năm 1979 với vai trò cán bộ chỉ huy.
2. Thử thách trước ngày về (1986): Câu chuyện diễn ra vào khoảng năm 1986, giai đoạn cuối trong cuộc đời binh nghiệp của ông tại Campuchia. Khi đó, ông Triệu Đức Vi đang giữ chức Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 1 thuộc Đoàn chuyên gia 9904.
Theo lời bác Vi kể, quy định thăng quân hàm thời chiến rất khắt khe. Không chỉ dựa vào niên hạn hay công tác Đảng, người chỉ huy muốn được phong cấp (lên cấp) phải trải qua thử thách thực tế trên chiến trường, phải chứng minh được năng lực cầm quân qua các trận đánh thắng lợi. Trận đánh này chính là “bài thi” cuối cùng để cấp trên đánh giá năng lực của ông trước khi ông phục viên.
3. Nhiệm vụ chặn đứng tàn quân Pol Pot từ Thái Lan: Vào khoảng 9 giờ sáng, ông Vi được gọi lên gặp ông Bảy Thanh (Đại tá, Đoàn phó Đoàn 9904) để nhận nhiệm vụ cấp bách.
• Tình hình địch: Tình báo phát hiện một nhóm tàn quân Pol Pot từ biên giới Thái Lan xâm nhập trở lại nội địa. Mục tiêu của chúng là gom dân, cướp lương thực để xây dựng căn cứ vũ trang.
• Địa điểm: Khu vực phía sau Núi Lớn, nơi có một hồ nước. Địch đã đóng quân ở đây khá lâu và thiết lập 3 chốt giữ.
• Quy mô: Địch có khoảng một đại đội (tầm 70 tên), nhưng chủ yếu là dân công bị ép buộc và lực lượng dân quân ô hợp.
• Lực lượng ta: Ông Vi trực tiếp chỉ huy khoảng 3 đại đội quân tình nguyện Việt Nam và 1 đại đội của bạn (Campuchia), tổng cộng khoảng 160 người. Ngoài ra, đoàn còn tăng cường thêm cho ông một tiểu đội trinh sát tinh nhuệ.
4. Diễn biến trận đánh: Bí mật tập kích trong đêm để đảm bảo yếu tố bất ngờ, ông Vi ra lệnh hành quân vào lúc 1 giờ sáng.
• Tiếp cận mục tiêu: Đơn vị hành quân bí mật, đi vòng để leo lên đỉnh Núi Lớn. Đến khoảng 12 giờ đêm (trước giờ nổ súng), quân ta đã chiếm lĩnh được điểm cao.
• Trinh sát thực địa: Khi đến đỉnh núi, ông Vi lệnh cho trinh sát leo lên cây cao để quan sát dấu hiệu địch. Ban ngày địch không nấu cơm vì sợ khói, nhưng ban đêm chúng sẽ nấu ăn. Trinh sát ban đầu báo cáo chỉ thấy 2 đốm lửa (bếp), nhưng ông Vi kiên quyết yêu cầu kiểm tra kỹ vì tình báo báo có 3 chốt. Sau khi trinh sát bò xuống gần hơn (cách khoảng 800m) và quan sát lại, họ xác nhận chính xác có 3 bếp lửa cạnh hồ nước, tương ứng với 3 chốt địch đúng như dự đoán.
• Chiến thuật “Vây - Lấn - Đón lõng”: Ông Vi chia quân thành 3 mũi tấn công:
1. Một mũi đón lõng phía Tây: Chốt chặt đường rút lui của địch. Nhiệm vụ là tiêu diệt những tên địch bỏ chạy khi bị các mũi khác tấn công.
2. Hai mũi tấn công từ trên cao: Đánh từ triền núi đổ xuống 3 chốt địch.
3. Mệnh lệnh: Mũi nào phát hiện địch trước thì nổ súng trước, đồng loạt tấn công áp đảo.
• Kết quả: Khi quân ta đồng loạt nổ súng và tràn xuống từ trên cao, quân địch hoảng loạn bỏ chạy. Đúng như tính toán của ông Vi, chúng chạy về phía mũi đón lõng và bị quân ta chặn đánh. Kết quả trận đánh, đơn vị của ông đã tiêu diệt được 3 tên địch (thu được 1 súng AK, 2 súng CKC), đồng thời thu giữ toàn bộ kho lương thực gồm sắn, khoai, gạo mà địch vừa cướp được, khiến chúng phải bỏ chạy tán loạn.
Hoàn thành nhiệm vụ và trở về đời thường: Sau trận đánh thắng lợi giòn giã, ông Vi cho quân chốt giữ, kiểm tra kho tàng rồi báo cáo về Đoàn. Chiến công này là dấu ấn đẹp khép lại cuộc đời quân ngũ của ông.
Tháng 3 năm 1987, bác Triệu Đức Vi chính thức nhận quyết định phục viên, trở về quê hương Quảng Ninh. Trở về địa phương với bản lĩnh của người lính cụ Hồ đã được tôi luyện qua khói lửa, ông tiếp tục được tín nhiệm bầu làm Phó Chủ tịch UBND xã Lương Mông vào tháng 12 năm 1989 và công tác tận tụy cho đến khi nghỉ hưu vào năm 2011.
Thực hiện: Ban Chấp hành Đoàn xã Lương Minh - Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" #ThanhNienLuongMinh #KyUcNguoiLinh #CCBTrieuDucVi



