Cựu chiến binh

Ký ức trận Hàm Rồng

rận bom trút xuống Cầu Hàm Rồng vào một buổi sáng tháng Tư năm ấy, bầu trời như bị xé toạc bởi tiếng phản lực gầm rú. Dưới chân cầu, dòng Sông Mã vẫn chảy lặng lẽ, nhưng trên cao là cuộc chiến sinh tử giữa ý chí con người và sức mạnh của bom đạn. Hôm đó, tiểu đội pháo cao xạ của anh Lâm nhận lệnh trực chiến từ rạng đông. Gió sông thổi lạnh, mang theo hơi nước và mùi bùn ngai ngái. Anh em vừa tranh thủ ăn vội nắm cơm độn khoai thì còi báo động vang lên. Từ hướng biển, từng tốp máy bay lao tới nh

Thanh Hóa25/02/2026Lê Xuân Hân4 lượt xem0 lượt chia sẻ

rận bom trút xuống Cầu Hàm Rồng vào một buổi sáng tháng Tư năm ấy, bầu trời như bị xé toạc bởi tiếng phản lực gầm rú. Dưới chân cầu, dòng Sông Mã vẫn chảy lặng lẽ, nhưng trên cao là cuộc chiến sinh tử giữa ý chí con người và sức mạnh của bom đạn.

Hôm đó, tiểu đội pháo cao xạ của anh Lâm nhận lệnh trực chiến từ rạng đông. Gió sông thổi lạnh, mang theo hơi nước và mùi bùn ngai ngái. Anh em vừa tranh thủ ăn vội nắm cơm độn khoai thì còi báo động vang lên. Từ hướng biển, từng tốp máy bay lao tới như những chấm đen lớn dần trên nền trời xanh.

“Vào vị trí!” — khẩu lệnh dứt khoát vang lên.

Những khẩu pháo xoay nòng, ngẩng cao như những cánh tay thép. Tiếng máy bay rít xuống, bom nổ chát chúa làm đất đá tung lên như sóng. Cả mặt cầu rung chuyển. Khói bụi phủ mờ không gian.

Lâm siết chặt tay vào cần điều khiển. Anh nhớ đến mẹ già ở quê, nhớ mái nhà tranh nơi ngoại ô Thanh Hóa mỗi chiều vẫn đỏ lửa bếp. Nhưng nỗi nhớ chỉ thoáng qua. Trước mắt anh là cây cầu — con đường huyết mạch của hậu phương ra tiền tuyến.

“Bắn!”

Loạt đạn đầu tiên xé gió. Những vệt lửa đỏ rực vươn lên trời cao. Một chiếc máy bay trúng đạn, khói đen phụt ra, nghiêng cánh rồi lao xuống phía xa. Tiếng reo vang giữa trận địa, nhưng ngay sau đó là tiếng bom nổ dữ dội hơn.

Một quả bom rơi sát trận địa. Đất đá phủ kín người chiến sĩ trẻ tên Hòa. Khi đồng đội đào được cậu lên, Hòa vẫn còn thở, tay nắm chặt chiếc khăn tay có thêu dòng chữ: “Chờ anh về”.

“Cầu còn… không anh?” — Hòa hỏi trong hơi thở đứt quãng.

Lâm quay lại nhìn. Giữa khói lửa, nhịp cầu vẫn đứng đó — sừng sững, như chưa từng khuất phục.

“Còn! Cầu vẫn còn!” — anh hét lớn.

Hòa mỉm cười, đôi mắt khép lại.

Chiều hôm ấy, sau nhiều đợt oanh tạc, máy bay rút đi. Khói bom tan dần. Người dân từ hầm trú ẩn bước ra. Những đoàn xe vẫn nối đuôi nhau qua cầu, mang theo lương thực và vũ khí vào Nam.

Anh Lâm đứng lặng nhìn mặt sông đỏ ánh hoàng hôn. Anh hiểu rằng có những người đã nằm lại để cây cầu ấy tiếp tục đứng vững — không chỉ bằng bê tông và thép, mà bằng máu, bằng tuổi trẻ, và bằng lời thề giữ đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức trận Hàm Rồng | Câu chuyện thời hoa lửa