Bài viết

KÝ ỨC TRẮNG CỦA NGƯỜI THẦY THUỐC ĐẠN BOM

Lào Cai08/06/2026Mai Tuấn Anh (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC TRẮNG CỦA NGƯỜI THẦY THUỐC ĐẠN BOM

Nhân chứng kể lại: Bác sĩ Lê Thị Huệ (Cựu quân y sĩ Bệnh viện K20, chiến trường Tây Nguyên)

"Giữa chiến trường Tây Nguyên khốc liệt những năm 1968 - 1969, bệnh viện dã chiến của chúng tôi thực chất là những căn hầm chữ A và lán tre nứa lợp lá trung quân nằm sâu trong rừng già. Tài sản của người quân y lúc đó chỉ có chiếc ống nghe, vài bộ dao kéo phẫu thuật luôn được luộc khử trùng bằng nồi nấu cơm, và những lọ thuốc tê hiếm hoi phải chắt chiu từng giọt.

Thương binh đưa về tuyến sau dồn dập sau mỗi chiến dịch, đa phần là bị thương do mảnh bom, hoại tử hoặc sốt rét ác tính. Có những ngày, tôi phải đứng mổ liên tục 18 tiếng đồng hồ dưới ánh sáng của chiếc đèn pin đeo trán do một chiến sĩ hộ lý cầm hộ. Hai chân tôi sưng phù, hai mắt cay xè vì thiếu ngủ, nhưng chỉ cần nhìn thấy bệnh nhân đang thoi thóp, tôi lại quên hết mệt mỏi.

Đau đớn nhất là những ca phẫu thuật cắt bỏ chi mà không còn thuốc gây tê. Tôi nhớ mãi một người lính trẻ quê Nghệ An bị nát một bên chân do mìn. Trước khi tôi đặt lưỡi cưa, anh nhìn tôi, cố nở nụ cười run rẩy: 'Chị Huệ ơi, cứ cưa đi, em chịu được. Giữ lấy mạng sống cho em để em còn về gặp mẹ'. Anh cắn chặt chiếc khăn tay đến rách cả góc, mồ hôi vã ra như tắm nhưng không hề rên rỉ.

Tôi vừa làm vừa khóc, nước mắt mặn chát rơi xuống cả khẩu trang. Khi ca mổ thành công, anh ngất đi vì kiệt sức. Những người lính của chúng tôi kiên cường như sắt đá. Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy màu áo trắng của ngành y, lòng tôi lại thắt lại khi nhớ về những người đồng đội đã gửi lại một phần thân thể, hoặc cả cuộc đời, nơi đại ngàn lộng gió."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn