Ký ức trên con đường cũ
Nhiều năm sau chiến tranh, đứng trên con đường cũ, bà Mạnh nhớ lại cả một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi núi rừng Bắc Kạn.

Có dịp đi qua một tuyến đường xưa từng gắn bó với mình, bà Mạnh lặng người nhìn mặt đường nay đã rộng hơn, bằng phẳng hơn, xe cộ qua lại nhộn nhịp hơn.
Ít ai biết rằng dưới lớp đất ấy là bao mồ hôi, nước mắt, công sức của những thanh niên xung phong năm xưa. Bà nhớ tiếng cuốc, nhớ đêm mưa, nhớ hố bom, nhớ những lần chạy tránh máy bay rồi lại lao ra làm tiếp.
Đứng bên đường, bà chỉ khẽ mỉm cười. Với bà, con đường ấy không chỉ nối những miền quê, mà còn nối quá khứ với hiện tại, nối tuổi trẻ với niềm tự hào.



