Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KÝ ỨC TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG LỬA ĐIỆN BIÊN

Tôi tên là Ma Văn Thắng, sinh năm 1924, quê quán tại xã Thanh Minh, thị xã Phú Thọ, tỉnh Phú Thọ. Những ngày tháng 5 lịch sử này, khi cả nước hướng về kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về những ngày "máu trộn bùn non", về những cung đường thồ hàng đã trở thành huyền thoại của tuổi trẻ chúng tôi năm 1954.

Lai Châu07/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu bước vào giai đoạn quyết liệt, tôi lúc đó là một thanh niên mới tròn 30 tuổi, tràn đầy nhiệt huyết. Theo tiếng gọi của Tổ quốc, tôi tham gia vào đội quân dân công hỏa tuyến. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh hàng vạn con người từ khắp các ngả đường Việt Bắc, Liên khu 3, Liên khu 4… nườm nượp đổ về hướng Tây Bắc. Chúng tôi đi với một niềm tin sắt đá: "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng".

Hành trang của tôi lúc bấy giờ là chiếc xe đạp thồ thô sơ. Ban đầu, chiếc xe chỉ chở được khoảng 80 - 100kg. Nhưng với quyết tâm không để bộ đội đói ăn, thiếu đạn, tôi đã cùng anh em mày mò "chế" lại xe: gia cố thêm thanh tre dọc khung xe để chịu lực, lót thêm lốp, cơi nới đôi sọt. Cứ thế, mức tạ tăng dần. Kỷ lục đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi là khi chiếc xe đạp ấy gánh trên mình 325kg hàng hóa – gấp hơn 10 lần trọng lượng cơ thể người thồ.

Ký ức của tôi gắn liền với những đêm trắng vượt đèo Pha Đin. Đường lên Điện Biên ngày ấy chỉ là những lối mòn dốc đứng, bên là vách đá, bên là vực sâu hun hút. Máy bay địch gầm rú trên đầu, dội bom xuống các trọng điểm hòng chặn đứng con đường tiếp tế. Chúng tôi đi trong đêm, không đèn, không đuốc, chỉ dựa vào ánh sáng lờ mờ của những "cọc tiêu sống" là các đồng chí dân công đứng phân luồng giữa mưa bom bão đạn.

Vất vả không sao kể xiết. Có những hôm mưa phùn, đường trơn như đổ mỡ, chúng tôi vừa đẩy xe vừa bò, hai chân bấm sâu vào đất bùn để không bị trượt xuống vực. Đói, rét và mệt mỏi bủa vây, nhưng hễ nghe tiếng pháo của ta từ xa vọng lại, mọi mệt nhọc như tan biến. Chúng tôi biết rằng, mỗi cân gạo, mỗi viên đạn mình đưa tới đích là góp phần bớt đi một hy sinh cho anh em chiến sĩ nơi hầm hào.

Ngày 7/5/1954, tin chiến thắng bay về giữa rừng đại ngàn. Tôi và các đồng chí dân công ôm lấy nhau mà khóc. Chúng tôi khóc vì sung sướng, vì biết rằng đôi chân mình đã không mỏi, chiếc xe thồ của mình đã hoàn thành sứ mệnh.

Giờ đây, dù mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, nhưng hình ảnh những đoàn quân xe thồ cuồn cuộn như dòng sông tiến về Điện Biên vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí tôi. Đó là ký ức đẹp nhất, hào hùng nhất của một đời người dân công, một minh chứng cho sức mạnh đại đoàn kết dân tộc mà không một loại vũ khí hiện đại nào của kẻ thù có thể khuất phục được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn