Cựu chiến binh

KÝ ỨC TRONG KHÓI LỬA

KÝ ỨC TRONG KHÓI LỬA Tác giả: Diệu Huyền (Giáo viên cấp Tiểu học - Trường TH&THCS Bao La) Phỏng vấn cựu chiến binh Đinh Xuân Bách - người lính sống sót trong trận đánh năm 1972 Trong căn nhà nhỏ tại xóm Xuân Tiến, xã Bao La, tỉnh Phú Thọ, ông Đinh Xuân Bách, 81 tuổi, cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị năm 1972, vẫn nhớ rõ từng khoảnh khắc của những ngày bom

Phú Thọ20/11/2025Diệu Huyền - Giáo viên cấp Tiểu học - Trường TH&THCS Bao La (Đoàn xã Bao La)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC TRONG KHÓI LỬA

Tác giả: Diệu Huyền

(Giáo viên cấp Tiểu học - Trường TH&THCS Bao La)

Phỏng vấn cựu chiến binh Đinh Xuân Bách - người lính sống sót trong trận đánh năm 1972

Trong căn nhà nhỏ tại xóm Xuân Tiến, xã Bao La, tỉnh Phú Thọ, ông Đinh Xuân Bách, 81 tuổi, cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị năm 1972, vẫn nhớ rõ từng khoảnh khắc của những ngày bom đạn. Giọng ông chậm rãi nhưng dứt khoát, như thể ký ức ấy chưa từng phai mờ. Cuộc trò chuyện với ông không chỉ mở ra một góc nhìn chân thực về chiến tranh mà còn nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.

Những ngày đầu bước vào cuộc chiến

Ông Bách nhập ngũ lần 1 vào ngày 23/09/1964, đi thanh niên xung phong mở đường mòn Hồ Chí Minh ở Quảng Trị. Lần 2 vào ngày 20/02/1972 là bộ đội đi chiến đấu bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị. Nhắc lại thời điểm ấy, ông mỉm cười hiền:

“Hồi đó, cả xóm tôi có mỗi tôi đủ tuổi tham gia, còn một số người đi trước rồi. Nhưng tôi không nghĩ ngợi nhiều, gác lại gia đình, vợ con ở nhà với mong muốn là được tham gia quân đội để bảo vệ quê hương, đất nước”

Ông kể: “Những ngày hành quân ra mặt trận là chuỗi thử thách không ngừng. Những ngày chìm trong bom đạn, khói lửa. Ăn ở thiếu thốn không được no, có khi cả ngày không có miếng cơm để ăn phải ăn lương khô hoặc gạo sấy. Có những hôm phải nhịn đói. không có nước uống nên phải lấy nước ở hố bom để uống, và sinh hoạt.”

Trận đánh không thể quên năm 1972

Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông Bách là trận đánh tại Quảng Trị. Đó là thời khắc sinh tử mà ông vẫn rùng mình khi nhắc đến.

“Ban ngày ở hầm, tối thì đi trinh sát. Khi trinh sát tiếp xúc gần địch thì về báo cho đơn vị tập trung quân chiến đấu để dành giật từng tấc đất trước quân thù. Mỗi lần đi, đi tầm 3-5 người. Mỗi người đều hết sức cẩn thận để tránh bị địch phát hiện. May mắn thay không lần nào chúng tôi bị địch phát hiện cả. Sau khi về báo đơn vị thì cả tiểu đoàn đi đánh, nhưng hỏa lực cũng như quân của địch áp đảo của mình nên nhiều đồng đội của tôi đã phải nằm xuống. Mặc dù vậy, với ý chí một tấc không đi, một ly không rời chúng tôi vẫn giữ khí phách người lính cụ Hồ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Căng thẳng nhất là 12 ngày đêm tại Thành Cổ Quảng Trị. Đánh nhau không kể giờ giấc, kể cả ngày lẫn đêm. Bom đạn mịt mù, máy bay VO10, N19 của địch thám thính, trinh sát gọi phản lực rải bom liên tục và pháo biển bắn vào dữ dội.”

“Cuộc chiến khiến chúng tôi trưởng thành nhanh hơn bất kỳ điều gì. Nhưng cũng mang đi quá nhiều người mình thương.”

Những phút giây bình yên giữa chiến tranh

Dù chiến tranh khốc liệt, người lính vẫn có những khoảnh khắc bình dị để bấu víu vào nhau. “Anh em trong hầm vẫn luôn động viên nhau cố gắng vì nền độc lập dân tộc, vì hòa bình cho nhân dân. Với tâm niệm chết thì xanh cỏ mà sống thì đỏ ngực, gác hết tình riêng, mưu sự nghiệp để bảo vệ đất nước.”

Những câu chuyện ấy hé lộ vẻ đẹp của tình đồng đội, vẻ đẹp của ý chí người lính - thứ đã giúp ông vượt qua những ngày đen tối nhất.

Niềm vui ngày trở về

“Khi được trở về sau những ngày chiến tranh khốc liệt tôi được gặp lại gia đình, bố mẹ, vợ con tôi cảm thấy mình thật may mắn và vui mừng khôn xiết. Khi bị thương trong chiến đấu, Đảng, nhà nước đã trao tặng Huân chương kháng chiến hạng 3 và Huân chương giải phóng hạng 3. Tỉnh Quảng Trị trao tặng kỉ niệm chương Chiến sĩ bảo vệ Thành cổ Quảng trị năm 1972 và nhiều huy chương, kỉ niệm chương khác nữa. Những điều này, tôi không coi đấy là thành tích nhưng nó là minh chứng cho những ngày tưởng chừng như đã chết trong kháng chiến của tôi. Khi nhìn lại tôi thấy vừa tự hào vừa biết ơn vì mình vẫn còn đứng đây ngày hôm nay” - Ông nghẹn ngào, rưng rưng nước mắt.

Thông điệp gửi đến thế hệ trẻ hôm nay

Khi được hỏi ông muốn nhắn gửi gì đến thế hệ trẻ, ông Bách nhìn xa xăm: “Ông chỉ muốn nhắn nhủ lớp trẻ cố gắng học tập và học hỏi rèn luyện theo những tấm gương của cha ông đã trải qua trong cuộc kháng chiến để phát triển và giữ gìn đất nước, giữ gìn nền độc lập mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương của mình.”

Ông cho rằng, việc kể lại ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ không phải để khơi gợi đau thương, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình và lòng biết ơn

Rời ngôi nhà nhỏ của ông Bách khi trời đã ngả chiều, âm vang câu chuyện của người lính già như vẫn quanh quẩn đâu đây. Những trang ký ức ông chia sẻ không chỉ giúp chúng ta hình dung rõ hơn về một thời “xương máu” của dân tộc, mà còn là lời nhắc nhở dịu dàng nhưng sâu sắc: hòa bình hôm nay là món quà vô giá mà thế hệ trước đã đánh đổi bằng cả thanh xuân và sinh mạng.

Nguồn:Đoàn xã Bao La

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid025otKVgeP7oywNJ9uUW9q4Dw9CRG6PwcPDYt6uieyCAvcLd1NpiXqnd2mRUPXCBBl&id=61577976277875&__cft__[0]=AZWQIInR0tl8ICwUHl4zYeX46a-ziEFjPVpmPBhOaShzUgtdZgLcRgUCl4pWlUFRsX-BG4okVjSG4JMR2B5kAVaOJ2DBV1xbu_Nip32fmpgYvOnOgAaAvjUH2u7iieryaU2vGz_26wiJLUXN1YUK4o4hlrn8prmAjm47D1m7VDQIZa1wg_muLM8hTMnUmhyzFBAr4xq9ZKf2VEjqIgWyChZK&__tn__=%2CP-R

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn