KÝ ỨC TRƯỜNG SƠN
Ký ức chiến tranh chống Mỹ
Tôi là một chiến sĩ trẻ đóng quân ở vùng rừng Trường Sơn. Khi ấy, tuyến đường vận chuyển trên Đường Trường Sơn lúc nào cũng đỏ lửa vì máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm. Một đêm mưa rừng rất lớn, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đưa đoàn xe chở lương thực và thuốc men vượt qua một đoạn đường vừa bị bom cày nát. Bùn đất ngập đến đầu gối, cây rừng gãy đổ chắn lối. Chúng tôi phải vừa soi đèn pin nhỏ, vừa lặng lẽ dọn đường để xe có thể đi qua mà không bị lộ.
Bất chợt tiếng máy bay gầm lên. Mọi người lập tức tắt đèn, lao xuống hầm trú ẩn. Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Khi khói bụi vừa tan, chúng tôi phát hiện một chiếc xe phía sau đã bị sập hố bom, bánh xe kẹt chặt. Không ai bảo ai, cả tiểu đội cùng lao vào. Người đào đất, người chèn gỗ, người kéo dây. Mưa vẫn trút xuống như trút, quần áo ai cũng lấm lem bùn đất. Sau gần một giờ vật lộn, cuối cùng chiếc xe cũng nhích lên được và thoát khỏi hố. Khi đoàn xe tiếp tục lăn bánh trong màn đêm, ánh đèn nhỏ khuất dần sau con dốc, chúng tôi đứng nhìn mà lòng nhẹ nhõm. Chỉ vài thùng gạo, vài thùng thuốc thôi, nhưng với bộ đội ngoài mặt trận lúc ấy, đó là cả sự sống.
Nhiều năm đã trôi qua, ký ức về đêm mưa trên Trường Sơn ấy vẫn còn nguyên trong tôi. Nó nhắc tôi nhớ rằng chiến thắng không chỉ đến từ những trận đánh lớn, mà còn từ những việc rất nhỏ, từ sự đoàn kết và lòng quyết tâm của những người lính năm xưa.



