Ký ức Trường Sơn qua lời kể của cựu chiến binh Đoàn Trọng Tước
Có những câu chuyện lịch sử không nằm trong sách giáo khoa mà được lưu giữ trong ký ức của những người đã trực tiếp đi qua chiến tranh. Cựu chiến binh Đoàn Trọng Tước, người từng chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ngày nay vẫn miệt mài kể lại những ký ức ấy thông qua các buổi giao lưu và mạng xã hội. Với ông, mỗi câu chuyện không chỉ là hồi ức của một người lính mà còn là lời nhắn gửi đến thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và lòng yêu nước.
Ký ức Trường Sơn qua lời kể của cựu chiến binh Đoàn Trọng Tước
Mỗi lần nhắc đến Trường Sơn, giọng của cựu chiến binh Đoàn Trọng Tước lại chậm rãi hơn. Ông nói rằng, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng từng cánh rừng, từng con suối và từng cung đường vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.
Ông kể, khi còn rất trẻ, ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ hành quân trên tuyến đường Trường Sơn – con đường huyền thoại nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Đó không chỉ là con đường vận chuyển lương thực, vũ khí mà còn là con đường của ý chí, của khát vọng thống nhất đất nước.
"Ngày ấy, chúng tôi chỉ mang theo ba lô, khẩu súng và một niềm tin rất lớn rằng đất nước nhất định sẽ hòa bình."
Đường Trường Sơn không hề bằng phẳng. Những đoàn quân phải băng qua núi cao, vượt suối sâu, len lỏi dưới những cánh rừng già rậm rạp. Ban ngày, máy bay địch liên tục trinh sát và ném bom. Có những đoạn đường vừa được san lấp thì vài phút sau lại bị cày xới bởi bom đạn. Người lính công binh sửa đường, người lái xe chờ đường thông, còn bộ binh luôn sẵn sàng bảo vệ tuyến vận tải.
Ông Tước nhớ nhất là những đêm hành quân. Để giữ bí mật, cả đoàn không được bật đèn. Mỗi người chỉ bám theo chiếc ba lô của người đi trước. Có lúc mưa rừng trút xuống trắng xóa, quần áo ướt sũng, đôi chân lún sâu trong bùn đất, nhưng không ai dừng lại.
Điều khiến ông xúc động nhất không phải là những gian khổ ấy mà là tình đồng đội.
Ông kể rằng có những ngày cả đơn vị chỉ còn vài nắm cơm vắt. Mọi người chia nhau từng miếng nhỏ. Người bị sốt rét được ưu tiên phần cháo loãng. Không ai nghĩ đến bản thân trước. Ai cũng chỉ mong đồng đội đủ sức tiếp tục lên đường.
Có lần, sau một trận bom dữ dội, cả khu rừng chìm trong khói bụi. Khi tiếng máy bay vừa dứt, tất cả lập tức chạy đi tìm nhau.
"Chúng tôi không gọi tên đơn vị trước mà gọi tên đồng đội."
Có người bị thương, có người mãi mãi không trở về. Những người còn sống lặng lẽ gói ghém tư trang của đồng đội, giữ lại những lá thư, cuốn sổ tay hay tấm ảnh gia đình để sau này trao lại cho người thân. Đó là những khoảnh khắc khiến ông không bao giờ quên.
Ông từng nhiều lần chứng kiến những chiếc xe vận tải vượt trọng điểm trong đêm. Tiếng động cơ vừa vang lên thì pháo sáng của địch rực cả bầu trời. Xe vẫn lao về phía trước vì phía Nam đang chờ từng viên đạn, từng bao gạo, từng thùng thuốc.
Ông bảo, trên tuyến Trường Sơn, mọi người đều hiểu một điều:
"Đường có thể bị đánh phá, nhưng không bao giờ được phép tắc."
Tinh thần ấy đã trở thành lời thề của những người lính Trường Sơn. Họ san lấp hố bom ngay trong đêm, dựng lại cầu sau mỗi trận oanh tạc để những đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Chính sự kiên cường ấy đã góp phần làm nên huyền thoại của tuyến đường Hồ Chí Minh trong kháng chiến.
Chiến tranh kết thúc, ông Đoàn Trọng Tước trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng ký ức về đồng đội chưa bao giờ phai nhạt. Mỗi dịp tháng Tư hay ngày truyền thống Bộ đội Trường Sơn, ông lại nhớ đến những người đã nằm lại giữa đại ngàn.
Ở tuổi ngoài tám mươi, thay vì giữ những câu chuyện ấy cho riêng mình, ông chọn một cách rất đặc biệt để kể lại lịch sử. Ông học sử dụng điện thoại thông minh, lập kênh TikTok và đều đặn livestream vào mỗi cuối tuần. Không có phông nền cầu kỳ, không hiệu ứng hiện đại, chỉ có người cựu chiến binh với mái tóc bạc và giọng kể chân thành về những ngày "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những câu chuyện giản dị ấy đã thu hút hàng trăm nghìn người theo dõi, đặc biệt là các bạn trẻ.
Ông từng chia sẻ rằng mình kể chuyện không phải để nhắc lại đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương. Mỗi người lính ngã xuống đều mang theo một ước mơ còn dang dở, nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên độc lập, tự do cho dân tộc.
Lắng nghe lời kể của ông, người trẻ hôm nay không chỉ hiểu thêm về Trường Sơn mà còn cảm nhận được sức mạnh của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết và của niềm tin không bao giờ khuất phục.
Ký ức chiến tranh rồi sẽ lùi xa theo thời gian, nhưng những người như cựu chiến binh Đoàn Trọng Tước vẫn đang âm thầm giữ ngọn lửa lịch sử. Mỗi câu chuyện ông kể là một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại, giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được, mà là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người lính.



