Cựu chiến binh

KÝ ỨC TRƯỜNG SƠN QUA LỜI KỂ CỦA NGƯỜI ÔNG

Câu chuyện tái hiện ký ức chiến tranh Trường Sơn khốc liệt qua lời kể chân thực của người ông – một chiến sĩ lái xe thầm lặng, từ đó khắc họa giá trị của hòa bình, độc lập và lòng biết ơn sâu sắc của thế hệ hôm nay đối với những hi sinh của cha ông.

Hưng Yên02/01/2026Nguyễn Thúy An (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn còn in đậm trong tâm trí của những người từng đi qua lửa đạn. Với em, chiến tranh không chỉ là những trang sách lịch sử hay những thước phim tư liệu đen trắng, mà còn là những câu chuyện sống động được kể lại từ chính người ông của mình – ông Nguyễn Đức Tấng, một chiến sĩ lái xe Trường Sơn năm xưa.

Mỗi lần nhắc đến Trường Sơn, giọng ông lại chậm rãi hơn, ánh mắt xa xăm như đang dõi về một miền ký ức rất sâu. Đó là những năm tháng tuổi trẻ của ông gắn liền với vô lăng, với những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo xuyên rừng già, nơi cái chết luôn rình rập sau mỗi khúc cua, mỗi lần máy bay địch gầm rú trên đầu.

Ông em sinh năm 1954, tại thôn Thọ Vân, xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên. Lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chia cắt, chiến tranh bao trùm, ông sớm hình thành trong mình một tình yêu nước giản dị nhưng mãnh liệt. Trước khi nhập ngũ, ông là công nhân của xí nghiệp sửa chữa máy, từng được đào tạo tại Trung Quốc. Cuộc sống khi ấy tuy vất vả nhưng vẫn có thể yên ổn nếu ông chọn ở lại. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, ông đã không do dự.

Năm 1970, ông tạm biệt quê hương, tạm biệt vợ con, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, ông không kể nhiều, chỉ dặn lại gia đình mấy câu ngắn gọn. Ông bảo: “Đi để đất nước được yên bình.” Lời nói giản dị ấy, đến bây giờ em mới hiểu hết ý nghĩa.

Từ năm 1971 đến 1974, ông là chiến sĩ lái xe thuộc Đại đội của Binh đoàn 12 – Đoàn 559, làm nhiệm vụ vận tải quân sự trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Những chuyến xe của ông nối liền Việt Nam – Lào – Cam-pu-chia, chở đạn dược, lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam. Con đường ông đi không phải là những con đường trải nhựa, mà là đường rừng, đường đất, lầy lội vào mùa mưa, bụi đỏ mù trời vào mùa khô.

Ông kể rằng, có những ngày phải lái xe xuyên đêm, tắt hết đèn để tránh máy bay địch phát hiện. Có lúc xe bị sa lầy, phải chờ dân công hỏa tuyến đến đắp đường, sửa đường, có khi chờ hàng ngày giữa rừng sâu, bom nổ xung quanh. Muỗi, vắt, đói rét là chuyện thường ngày. Đêm đến, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng bom, tiếng máy bay, khiến giấc ngủ chập chờn, nửa tỉnh nửa mê.

Nguy hiểm nhất là những đoạn qua trọng điểm đánh phá. Máy bay Mỹ rải bom liên tục, có khi vừa lấp hố bom xong thì bom khác lại trút xuống. Ông bảo, mỗi lần nổ bom là đất đá rung chuyển, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ, nghĩ đến đồng đội ở phía trước đang chờ hàng tiếp tế, ông lại siết chặt tay lái, tiếp tục đi.

Trong những năm tháng ấy, ông đã chứng kiến nhiều đồng đội hi sinh. Có người vừa trò chuyện hôm trước, hôm sau đã mãi mãi nằm lại bên đường. Những mất mát ấy không dễ gì quên được. Ông nói, chiến tranh không chỉ lấy đi máu xương, mà còn để lại những nỗi đau âm thầm trong lòng những người sống sót.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với nhiều huân chương, giấy khen được trao tặng. Nhưng điều quý giá nhất đối với ông không phải là phần thưởng, mà là việc được sống, được trở về, được chứng kiến đất nước hòa bình. Ông trở lại cuộc sống đời thường, lặng lẽ như bao người lính khác, mang theo những ký ức không bao giờ phai.

Nghe ông kể chuyện, em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Để có được cuộc sống yên bình, đã có biết bao con người như ông phải hi sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng tư, thậm chí cả tính mạng. Những chuyến xe Trường Sơn năm xưa không chỉ chở đạn dược, mà còn chở theo niềm tin chiến thắng, chở theo khát vọng độc lập của cả dân tộc.

Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức Trường Sơn qua lời kể của người ông vẫn còn nguyên vẹn trong em. Đó là bài học sống động về lòng yêu nước, về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay. Em hiểu rằng, sống trong hòa bình không chỉ là may mắn, mà còn là trách nhiệm – trách nhiệm phải sống tốt, sống xứng đáng với sự hi sinh của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn