Khác

KÝ ỨC TRUYỀN ĐỜI

Câu chuyện tôi muốn kể bắt đầu từ ông nội tôi – ông Phan Phấn, người con của quê hương Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. Tôi biết về những năm tháng chiến tranh của ông từ khi còn học lớp 7. Khi ấy, tôi chỉ là một đứa trẻ ngồi nghe ông kể. Tôi chưa đủ lớn để hiểu hết những điều phía sau từng câu nói, càng chưa thể hình dung đầy đủ thế nào là chiến tranh, thế nào là một người trẻ phải cầm súng và đối diện với hiểm nguy.

Quảng Ngãi23/08/2026Phan Mai Khuyên (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC TRUYỀN ĐỜI

Câu chuyện về ông Phan Phấn – Sơn Tịnh, Quảng Ngãi

“Kể lại một câu chuyện – Gìn giữ một ký ức – Tiếp nối một thế hệ.”

KHI MỘT CÂU CHUYỆN TRỞ THÀNH KÝ ỨC

Có những câu chuyện ta từng nghe khi còn nhỏ, tưởng rằng chỉ là những câu chuyện của người lớn. Nhưng càng trưởng thành, ta càng nhận ra có những lời kể không chỉ để nghe rồi quên đi. Chúng là những mảnh ký ức cần được giữ lại, bởi người kể có thể một ngày không còn nữa, nhưng câu chuyện của họ vẫn có thể tiếp tục sống trong một thế hệ khác.

Câu chuyện tôi muốn kể bắt đầu từ ông nội tôi – ông Phan Phấn, người con của quê hương Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. Tôi biết về những năm tháng chiến tranh của ông từ khi còn học lớp 7. Khi ấy, tôi chỉ là một đứa trẻ ngồi nghe ông kể. Tôi chưa đủ lớn để hiểu hết những điều phía sau từng câu nói, càng chưa thể hình dung đầy đủ thế nào là chiến tranh, thế nào là một người trẻ phải cầm súng và đối diện với hiểm nguy.

Tôi chỉ biết rằng ông từng trực tiếp cầm súng chiến đấu với đối phương trên các mặt trận. Ông từng bị lính Mỹ bắt và rồi trở về bình an. Những điều ấy, khi nghe lần đầu, đối với tôi giống như một câu chuyện xa xôi của lịch sử. Nhưng người kể lại là ông – người vẫn ở trước mặt tôi, một người ông mà tôi đã quen thuộc từ thuở nhỏ. Chính điều đó khiến chiến tranh từ những trang sách bỗng trở nên gần hơn rất nhiều.

MỘT KÝ ỨC TỪ NĂM THÁNG LỚP 7

Ngày ấy, tôi nghe ông kể với sự tò mò của một đứa trẻ. Tôi không biết phải hỏi ông những gì. Tôi cũng không nghĩ rằng mình cần phải ghi nhớ từng lời. Tôi cứ nghĩ rằng ông sẽ còn nhiều thời gian để kể, còn tôi thì còn rất nhiều thời gian để nghe.

Ký ức rõ nhất của tôi không phải là một trận đánh hay một con số. Đó là hình ảnh một người ông ngồi kể cho đứa cháu nghe về những năm tháng mình đã đi qua. Khi ấy, tôi nghe bằng sự vô tư của tuổi nhỏ; hôm nay, tôi nhớ lại bằng một cảm giác khác: vừa thương, vừa biết ơn, vừa tiếc vì ngày ấy mình chưa đủ lớn để hiểu giá trị của những lời kể.

Rồi tôi lớn lên. Những câu chuyện ngày trước bắt đầu trở lại trong suy nghĩ của tôi theo một cách khác. Tôi nhận ra rằng lịch sử không chỉ là những ngày

tháng, những trận đánh hay những con số được ghi trong sách. Lịch sử còn là cuộc đời của những con người cụ thể – những người đã từng sống, từng chiến đấu, từng chờ đợi và từng trở về.

KHI LỊCH SỬ CÓ KHUÔN MẶT CỦA ÔNG

Với tôi, lịch sử có khuôn mặt của ông. Có giọng kể của ông. Có quê hương Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. Và có những câu chuyện mà nếu thế hệ chúng tôi không lắng nghe, một ngày nào đó sẽ không còn người kể lại.

Trong những kỷ vật còn gắn với câu chuyện của ông có một cây súng AK-47. Với tôi hôm nay, đó không chỉ là một hiện vật. Nó là một dấu nối giữa hiện tại và một thời đã qua.

Tôi nhìn cây súng và nghĩ đến một thế hệ mà tuổi trẻ không được đo bằng những ước mơ bình thường như chúng tôi hôm nay. Đó là thế hệ phải đối diện với chiến tranh, với những cuộc chia tay và với những điều mà một người trẻ thời bình khó có thể hình dung hết.

Tôi không biết cây súng ấy đã đi qua bao nhiêu ngày tháng cùng ông. Tôi cũng không muốn tự mình thêm vào câu chuyện những điều ông chưa từng kể. Tôi chỉ biết rằng, khi nhìn một kỷ vật còn lại sau khi người kể chuyện đã đi xa, tôi hiểu rằng giá trị của nó không nằm ở bản thân vật thể, mà nằm ở câu chuyện con người gửi lại phía sau nó.

TỪ NGƯỜI ÔNG CỦA TÔI ĐẾN MỘT THẾ HỆ

Ngày còn học lớp 7, tôi chỉ nghĩ ông là ông nội của mình. Bây giờ, khi nhìn lại, tôi mới hiểu ông còn là một phần của một thế hệ đã đi qua những năm tháng mà thế hệ chúng tôi chỉ biết đến qua sách vở và lời kể.

Ông đã từng cầm súng. Ông đã từng đối diện với đối phương. Ông từng bị bắt và cuối cùng trở về. Nhưng điều tôi muốn nhớ nhất không phải là việc biến ông thành một hình tượng quá xa vời. Tôi muốn nhớ ông như một con người thật – một người con của quê hương Quảng Ngãi, một người lính từng đi qua chiến tranh và một người ông đã ngồi kể cho đứa cháu của mình nghe về những năm tháng ấy.

Có lẽ chính sự gần gũi ấy khiến tôi hiểu lịch sử theo một cách khác. Tôi không cần phải đứng trước một sự kiện thật lớn mới cảm nhận được lịch sử. Đôi khi, lịch sử bắt đầu từ một câu chuyện rất nhỏ trong gia đình. Một người ông kể chuyện. Một người cháu lắng nghe. Và nhiều năm sau, người cháu nhận ra rằng mình đang mang theo một phần ký ức của thế hệ trước.

MỘT CẢM XÚC NHÌN LẠI HÒA BÌNH

Tôi sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Tôi lớn lên với trường học, gia đình, những con đường quen thuộc và những ước mơ của một người trẻ. Tôi có quyền nghĩ về tương lai, được học tập và được lựa chọn con đường mình muốn đi. Những điều tưởng như rất bình thường ấy, sau khi nghe câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng không phải thế hệ nào cũng từng có được một cách dễ dàng.

Tôi bắt đầu nhìn hai chữ “hòa bình” bằng một cảm giác khác. Hòa bình không chỉ là không còn tiếng súng. Đó còn là những buổi học bình yên, là bữa cơm gia đình, là quyền được ước mơ và được sống một cuộc đời do chính mình lựa chọn.

Có những lúc tôi tự hỏi: nếu ngày ấy mình sống ở thời của ông, liệu mình có đủ can đảm để bước qua những năm tháng ấy? Tôi không có câu trả lời. Và có lẽ tôi cũng không cần phải có. Điều tôi có thể làm hôm nay là biết trân trọng cuộc sống mình đang có, bởi phía sau sự bình yên ấy là một câu chuyện của cả một thế hệ.

Thế hệ trẻ chúng tôi không thể sống lại chiến tranh. Chúng tôi cũng không thể trả lại những năm tháng tuổi trẻ mà thế hệ cha anh đã gửi vào lịch sử. Nhưng chúng tôi có thể làm một điều: không để ký ức ấy bị lãng quên.

TÔI LÀ NGƯỜI KỂ TIẾP

Ngày trước, ông là người kể và tôi là người nghe. Hôm nay, ông đã đi xa, còn tôi trở thành người kể lại. Tôi chợt nhận ra rằng ký ức không tự nhiên tồn tại mãi. Nó cần một người nhớ, một người kể và một thế hệ tiếp tục truyền đi.

Tôi kể câu chuyện này không phải để nói rằng mình đã hiểu hết những gì ông từng trải qua. Tôi biết mình không thể. Khoảng cách giữa một người sống trong chiến tranh và một người lớn lên trong hòa bình là quá lớn. Nhưng chính vì không thể sống lại, chúng tôi càng cần lắng nghe.

Tôi muốn nhìn câu chuyện của ông bằng đôi mắt của thế hệ mình: một thế hệ không trực tiếp đi qua chiến tranh nhưng có trách nhiệm hiểu về chiến tranh; một thế hệ không cầm súng nơi chiến trường nhưng có thể giữ gìn ký ức bằng tri thức, bằng lòng biết ơn và bằng cách sống có trách nhiệm với hiện tại.

Nếu lịch sử chỉ nằm trong sách, có thể nó sẽ trở thành những dòng chữ xa xôi. Nhưng nếu lịch sử được kể bằng câu chuyện của một người ông, bằng một kỷ vật của gia đình, bằng ký ức của một quê hương, lịch sử sẽ trở thành một điều rất gần gũi – một phần của chính chúng ta.

THÔNG ĐIỆP GỬI LẠI

Ông Phan Phấn đã trở thành một phần ký ức của tôi. Cây súng là một kỷ vật. Những lời ông kể khi tôi còn học lớp 7 là những điều tôi từng nghe bằng sự vô tư của một đứa trẻ. Nhưng hôm nay, khi đã lớn hơn, tôi muốn nghe lại chúng bằng sự biết ơn của một người trẻ đối với thế hệ đi trước.

Tôi hiểu rằng điều quý giá nhất ông để lại không chỉ là một kỷ vật. Đó còn là một câu chuyện. Và câu chuyện ấy nhắc tôi rằng hòa bình hôm nay có một quá khứ; cuộc sống bình thường hôm nay có một cái giá; tuổi trẻ hôm nay có trách nhiệm phải biết mình đang thừa hưởng điều gì.

Tôi không muốn câu chuyện của ông dừng lại ở thế hệ tôi. Tôi muốn từ câu chuyện nhỏ của gia đình mình, những ký ức về một thế hệ được tiếp tục kể lại – để những người trẻ sau này biết rằng trước khi có cuộc sống bình yên hôm nay, đã có những con người từng sống, từng chiến đấu và từng hy sinh cho đất nước.

Và có lẽ, đó cũng là cách thế hệ trẻ chúng tôi trả lời cho quá khứ: không quên, không thờ ơ và không để những câu chuyện của cha anh biến mất trong thời gian.

KHI KÝ ỨC ĐƯỢC TRAO LẠI

Tôi từng là một đứa trẻ ngồi nghe ông kể chuyện khi học lớp 7. Khi ấy, tôi chỉ nghe một câu chuyện về ông. Bây giờ, tôi hiểu đó là một phần lịch sử của gia đình, của quê hương và của một thế hệ.

Ông đã đi qua những năm tháng của “hoa lửa”. Tôi được sinh ra trong những năm tháng hòa bình. Hai thế hệ chúng tôi cách nhau bởi thời gian, nhưng được nối lại bằng ký ức.

Nếu ngày trước ông trao cho tôi câu chuyện bằng lời kể, thì hôm nay tôi muốn trao lại câu chuyện ấy bằng lời viết. Một ký ức được kể lại có thể trở thành một nhịp cầu: từ người đã sống qua chiến tranh đến người trẻ đang sống trong hòa bình; từ một gia đình đến một thế hệ; từ quá khứ đến tương lai.

Tôi kể lại câu chuyện này để giữ lại một phần ký ức về ông. Và hơn hết, để tự nhắc mình rằng: khi được sống trong hòa bình, người trẻ không chỉ có quyền mơ về tương lai, mà còn có trách nhiệm nhớ về những người đã góp phần tạo nên ngày hôm nay.

Một câu chuyện của ông – một ký ức của gia đình – một suy nghĩ của thế hệ trẻ hôm nay. Ký ức chỉ thật sự được truyền đời khi có người tiếp tục kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn