Ký ức từ "Cánh cửa thép" và Lời thề của Tiểu đoàn 14
Nhân chứng: Ông Bảy N., cựu chiến binh Tiểu đoàn 14, người từng tham gia trận đánh bảo vệ căn cứ Trung ương Cục miền Nam.
1. Những ngày "Cơm vắt, vai gầy" giữ núi
"Nếu ai hỏi tôi về Tiểu đoàn 14, tôi sẽ kể về những đêm không ngủ bên dòng sông Vàm Cỏ Đông và những trận đánh vây lấn đến nghẹt thở. Tiểu đoàn 14 chúng tôi ngày ấy phần lớn là con em của đất Tây Ninh, thuộc lòng từng gốc cây, ngọn cỏ của chiến khu Dương Minh Châu.
Sự nghiệp đấu tranh của tiểu đoàn không phải là những trang giấy hào nhoáng, mà là thực tế khắc nghiệt. Tôi nhớ mãi những ngày bám trụ ở vành đai diệt Mỹ. Địch dội bom B-52 nát cả rừng già, nhưng khi khói bom vừa tan, những chiếc mũ tai bèo của Tiểu đoàn 14 lại nhô lên khỏi chiến hào. Chúng tôi gọi nhau là 'những người lính thép' không phải vì mình không biết sợ, mà vì sau lưng chúng tôi là cơ quan đầu não cách mạng, là nhân dân Tây Ninh đang bị kìm kẹp. Nếu chúng tôi lùi một bước, căn cứ sẽ nguy nguy."
2. Trận đánh "Một mất một còn"
"Kỷ niệm đau đớn và tự hào nhất trong đời tôi là trận chống càn Junction City năm 1967. Lúc đó, địch đổ quân đông nghịt, trực thăng như bầy chuồn chuồn trên đầu. Tiểu đoàn 14 nhận nhiệm vụ chặn đứng cánh quân thiết giáp của địch.
Tôi nhớ rõ bóng dáng của đồng đội tôi – liệt sĩ hy sinh khi tay vẫn còn ghì chặt khẩu súng chống tăng. Anh ấy bị thương nặng nhưng quyết không rời trận địa, bảo đồng đội: 'Các đồng chí cứ rút, để tôi chặn tụi nó, tôi không thể để xóm làng mình bị xới tung thêm nữa'. Đó chính là tinh thần của Tiểu đoàn 14: Trung dũng trong tiến công, kiên cường trong phòng ngự. Sự hy sinh của các anh hùng, liệt sĩ ngày đó thầm lặng lắm, có người nằm lại dưới lòng đất mẹ mà đến nay vẫn chưa tìm thấy tên, nhưng chiến công của họ đã ngăn bước chân quân thù chạm vào trái tim của cách mạng."
3. Di sản của những người nằm lại
"Bây giờ, mỗi lần về thăm lại Nghĩa liệt sĩ tỉnh, nhìn hàng hàng lớp lớp bia mộ, tôi như thấy lại những gương mặt mười tám, đôi mươi của tiểu đoàn năm ấy. Tây Ninh được gọi là 'Trung dũng kiên cường' không phải là danh hiệu tự dưng mà có. Nó được đánh đổi bằng máu của những chiến sĩ Tiểu đoàn 14 – những người đã hóa thân vào từng tấc đất quê hương.
Chúng tôi, những người may mắn trở về, luôn tự nhủ rằng hòa bình này là một món nợ. Nợ máu xương của đồng đội, nợ nước mắt của những người mẹ Tây Ninh đã ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ. Sự nghiệp của chúng tôi không kết thúc khi tiếng súng ngừng bắn, mà nó tiếp tục ở việc giữ gìn truyền thống 'đi dân nhớ, ở dân thương' và xây dựng lại mảnh đất biên cương này giàu đẹp hơn."



