Cựu chiến binh

KÝ ỨC TỪ CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM

Ninh Bình17/05/2026Phạm Thị Kim Anh (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc về những năm tháng thanh xuân, ông An Viết Hưng – một người con của xã Yên Mô, Ninh Bình – lại bồi hồi nhớ về những ngày "hoa lửa" trên chiến trường biên giới Tây Nam năm 1977. Với ông, đó không chỉ là thời gian thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc, mà còn là những mảnh ký ức khắc sâu về tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng. Lên đường theo tiếng gọi non sông Năm 1977, khi đất nước vừa tiếng súng kháng chiến chống Mỹ chưa lâu, tiếng súng lại vang lên ở biên giới phía Tây Nam. Chàng trai trẻ An Viết Hưng khi ấy đã hăng hái lên đường, gia nhập Tiểu đoàn 307 thuộc Quân khu 9. Với vai trò là một chiến sĩ thông tin, ông không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu nhưng lại là "mạch máu" giữ vững liên lạc cho toàn đơn vị trong suốt các chiến dịch tại vùng biên giới Tịnh Biên, An Giang. Những ngày đối mặt với hiểm nguy Chiến trường những năm đó vô cùng khốc liệt. Ông Hưng vẫn nhớ như in dấu mốc tháng 12 năm 1977, khi đơn vị ông nhận nhiệm vụ đánh chặn địch tràn qua biên giới. Giữa làn mưa bom bão đạn, các chiến sĩ thông tin phải luồn lách qua những cánh rừng tràm, những con kênh rạch chằng chịt để nối lại đường dây liên lạc bị đứt. Khoảnh khắc ám ảnh nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông là ngày 07/01/1978. Trong một trận oanh tạc dữ dội của địch vào sân bay Pô Tông, khói lửa mịt mù che khuất cả bầu trời. Ông nhớ lại cảm giác đối mặt với cái chết cận kề khi bom rơi đạn lạc ngay sát bên mình. Nhưng chính trong giây phút sợ hãi nhất đó, bản lĩnh của người lính cụ Hồ đã giúp ông giữ vững ý chí để hoàn thành nhiệm vụ. Ngược lại, giây phút hạnh phúc nhất mà ông chẳng thể quên là khi nhận được tin chiến thắng, khi tiếng súng tạm ngưng và anh em đồng đội được quây quần bên nhau dưới tán lá rừng. Tình đồng đội và những kỷ vật vô giá Trong suốt những năm tháng chinh chiến, điều khiến ông Hưng day dứt nhất là hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống. Ông kể về người đồng chí thân thiết tên Sinh, một người con của vùng đất Hà Đông. Hai người đã cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, cùng trải qua những phút giây sinh tử tại chiến trường An Giang. Dù sau này mỗi người một ngả, nhưng ký ức về người bạn chiến đấu "đồng cam cộng khổ" ấy vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí ông. Ngày trở về, hành trang của ông không có gì nhiều ngoài hai tấm Huân chương Chiến sĩ vẻ vang. Đó là những kỷ vật vô giá, là minh chứng cho một thời tuổi trẻ hiến dâng trọn vẹn cho độc lập tự do của dân tộc. Ông nâng niu chúng như báu vật, bởi mỗi tấm huân chương đều thấm đẫm mồ hôi và cả máu của những người lính năm xưa. Thông điệp gửi lại mai sau Kết thúc câu chuyện, ông Hưng nhìn chúng tôi – những đoàn viên trẻ của xã Yên Mô – với ánh mắt trìu mến. Ông nhắn nhủ: "Các cháu hãy cố gắng học tập, rèn luyện và cống hiến hết mình. Hãy trân trọng hòa bình hôm nay, bởi nó được đổi bằng xương máu của bao thế hệ cha anh đi trước. Hãy luôn sẵn sàng khi Tổ quốc cần." Câu chuyện của ông An Viết Hưng là một nốt trầm hùng tráng trong bản hùng ca "Thời Hoa Lửa". Nó nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm, về lòng biết ơn và ý chí kiên cường để viết tiếp những trang sử vẻ vang cho quê hương Yên Mô anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC TỪ CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM | Câu chuyện thời hoa lửa