Ký ức tuổi 20
Tuổi đôi mươi khi ấy không có nhiều lựa chọn. Tổ quốc gọi tên, và họ lên đường. Có người tạm biệt mái trường còn dang dở, có người gác lại ruộng đồng, có người chưa kịp nói lời yêu thương. Hành trang mang theo không chỉ là chiếc ba lô đơn sơ mà còn là niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.Giữa bom đạn, điều giữ họ đứng vững không chỉ là mệnh lệnh mà còn là tình đồng đội. Một bát nước chia đôi, một mảnh áo khoác nhường nhau giữa đêm lạnh, một cái nắm tay trước giờ xuất trận – tất cả tạo nên sức mạnh lớn hơn cả vũ khí.Hòa bình lập lại, nhiều người trở về với vết thương trên cơ thể, nhưng điều đáng quý hơn là họ mang về tinh thần thép và trái tim không khuất phục. Họ tiếp tục cống hiến trong lao động, xây dựng quê hương, lặng lẽ sống giản dị nhưng đầy trách nhiệm.



