Ký ức tuổi mười tám và đường dây liên lạc qua vùng lửa đạn
Những ngày tháng Ba lịch sử, chúng tôi – những bạn trẻ đại diện cho thế hệ thanh niên hôm nay – có dịp tìm về căn nhà nhỏ ấm cúng của bác Trần Thị Biểu tại thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa. Bác Biểu bước sang tuổi 67, mái tóc đã điểm nhiều sợi bạc nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự tinh anh và nụ cười hậu hờn, đầm ấm. Trò chuyện cùng bác, lật mở từng kỷ vật quân ngũ đã ngả màu thời gian, chúng tôi như được sống lại những năm tháng hừng hực khí thế của một thời hoa lửa. Sinh năm 1959, khi đất nước còn chìm trong tiếng bom rơi đạn nổ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người con gái thôn Trù Ninh năm ấy vừa tròn mười tám tuổi đã tạm gác lại những ước mơ thanh xuân để lên đường nhập ngũ.
Bước chân vào chiến trường giữa lúc cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, cô tân binh trẻ Trần Thị Biểu được giao nhiệm vụ giữ vững đường dây thông tin liên lạc. Giữa mưa bom bão đạn, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, bác nhớ nhất những đêm hành quân qua rừng sâu, bơi qua những dòng sông ngầm chảy xiết để nối lại từng đoạn dây cáp bị bom đạn kẻ thù cày xới. Bác kể rằng, ngày ấy con gái mười tám, mười chín tuổi ra chiến trường chẳng biết sợ là gì, chỉ đau nhất là khi nhìn thấy đồng đội rơi xuống. Có những đêm mưa rừng tầm tã, đạn pháo địch bắn phá liên hồi làm đứt đường dây, bác cùng đồng đội phải lao ra khỏi hầm, vừa tránh mảnh bom vừa lần theo từng mét dây để khắc phục sự cố. Tay bám chặt lấy sợi dây cáp lạnh ngắt, trong đầu bác chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Bằng mọi giá phải giữ vững mạch máu thông tin, vì một phút mất liên lạc là biết bao đồng chí ở tuyến đầu có thể gặp nguy hiểm. Có những lần giặc phục kích ngay gần trạm, tiếng súng nổ chát chúa quanh hầm, bác vẫn kiên cường bám trụ, một tay cầm súng, một tay giữ chặt ống nghe để truyền tin chính xác về ban chỉ huy. Chút lương khô bẻ đôi chia nhau cùng ngụm nước suối ngầu bọt đọng lại thành tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng mà cả đời bác không bao giờ quên.
Lắng nghe từng lời kể chân thật, nghẹn ngào của bác, chúng tôi – thế hệ được sinh ra khi đất nước đã thanh bình – không khỏi bàng hoàng và xúc động sâu sắc. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một pho lịch sử sống động về lòng quả cảm, sự tận tụy và chí khí quật cường của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Nhìn đôi bàn tay từng nối liền hàng ngàn tuyến dây liên lạc qua vùng lửa đạn nay đã hằn sâu vết thời gian đang nhẹ nhàng pha tách trà nóng, chúng tôi cảm nhận rõ nét giá trị của từng phút giây độc lập, tự do mà thế hệ cha anh đã phải đổi bằng vô vàn máu và nước mắt. Trở về với đời thường tại thôn Trù Ninh, bác Biểu vẫn giữ nguyên vẹn phẩm chất tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ", luôn gương mẫu, đi đầu trong các phong trào của địa phương và là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu. Chia tay bác, chúng tôi tự hứa sẽ sống, học tập và cống hiến hết mình, đem sức trẻ xây dựng quê hương Hoằng Hóa ngày càng giàu đẹp, để xứng đáng với những giọt mồ hôi, máu và tuổi thanh xuân mà bác cũng như bao thế hệ cựu chiến binh đã dâng trọn cho Tổ quốc.



