Cựu chiến binh

Ký ức tuổi thanh xuân

Câu chuyện kể về cựu chiến binh Hoàng Thanh Bình, người con của thôn Quảng Hạ, xã Quảng Nguyên, tỉnh Tuyên Quang. Năm 1979, ở tuổi 19, ông lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tại mặt trận Thanh Thủy – Vị Xuyên. Sau bốn năm quân ngũ, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động, cống hiến và luôn giữ gìn phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ. Cuộc đời ông là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Quảng Nguyên (Đoàn xã Quảng Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện viết về Cựu chiến binh Hoàng Thanh Bình - Thôn Quảng Hạ, xã Quảng Nguyên, tỉnh Tuyên Quang

Quê hương và những năm tháng đầu đời

Thôn Quảng Hạ, xã Quảng Nguyên, tỉnh Tuyên Quang – một miền quê yên bình nép mình bên những triền núi xanh thẳm. Ở nơi ấy, cuộc sống của người dân tộc Tày trôi đi chậm rãi theo nhịp mùa vụ, theo tiếng suối róc rách chảy qua bản làng, theo khói bếp chiều bảng lảng trên những mái nhà sàn.

Năm 1960, cậu bé Hoàng Thanh Bình ra đời trong một gia đình thuần nông. Tuổi thơ của ông gắn với ruộng lúa, nương ngô, với những buổi theo cha lên rừng, theo mẹ ra đồng. Những câu chuyện kể bên bếp lửa về kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, về bộ đội Cụ Hồ đã gieo vào tâm hồn cậu bé Bình niềm kính trọng và tự hào sâu sắc.

Chiến tranh tưởng như đã lùi xa, nhưng biên cương Tổ quốc vẫn chưa yên. Khi đất nước đứng trước thử thách mới nơi tuyến đầu phía Bắc, lớp thanh niên như Hoàng Thanh Bình hiểu rằng, đến lúc phải gánh vác trách nhiệm thiêng liêng của người lính.

Năm 1979 – tuổi mười chín lên đường nhập ngũ

Năm 1979, khi mới tròn 19 tuổi, Hoàng Thanh Bình lên đường nhập ngũ. Đó là một quyết định vừa tự nhiên, vừa thiêng liêng – như bao thanh niên cùng thế hệ. Ngày tiễn ông đi, bản làng Quảng Hạ chìm trong bầu không khí vừa lặng lẽ, vừa trang nghiêm.

Mẹ ông không khóc thành tiếng. Chỉ lặng lẽ sửa lại quai ba lô cho con trai, dặn dò vài câu ngắn gọn. Cha ông đứng trầm ngâm bên bậc thang nhà sàn, ánh mắt xa xăm. Không ai nói nhiều, bởi tất cả đều hiểu: con đường phía trước của người lính trẻ là gian khổ và hiểm nguy.

Trong bộ quân phục còn rộng vai, Hoàng Thanh Bình hòa vào dòng thanh niên lên đường. Tuổi mười chín của ông gửi lại sau lưng làng bản, gửi lại những ngày bình yên để bước vào một chặng đời không thể nào quên.

Biên giới phía Bắc – Thanh Thủy, Vị Xuyên

Những năm tháng sinh tử nơi tuyến đầu

Image

Đơn vị của Hoàng Thanh Bình được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc, tại những địa danh khốc liệt như Thanh Thủy – Vị Xuyên (Hà Giang). Đây là giai đoạn vô cùng ác liệt, nơi mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi, xương máu của người lính.

Cuộc sống nơi chiến trường là chuỗi ngày căng thẳng liên tiếp. Những đêm gác trong sương mù dày đặc, cái lạnh buốt thấm qua từng lớp áo. Những bữa cơm vội vàng bên giao thông hào, tiếng pháo vọng về từ phía xa, và cả những khoảnh khắc sinh tử chỉ cách nhau trong gang tấc.

Hoàng Thanh Bình cùng đồng đội đã trải qua những ngày tháng mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Có đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, có người bị thương phải rời trận địa. Những hình ảnh ấy in hằn trong ký ức người lính trẻ, trở thành nỗi đau âm thầm không thể gọi thành lời.

Tình đồng đội – điểm tựa giữa khói lửa

Giữa chiến trường khốc liệt, thứ gắn kết những người lính với nhau không chỉ là mệnh lệnh, mà là tình đồng đội. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, che chắn cho nhau trong từng ca gác, từng trận đánh.

Hoàng Thanh Bình nhớ mãi những đêm cả tiểu đội quây quần trong hầm trú ẩn, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà để quên đi hiểm nguy đang rình rập. Có người chưa kịp lập gia đình, có người còn chưa kịp gửi lá thư về cho mẹ. Nhưng tất cả đều chung một niềm tin: giữ vững từng tấc đất biên cương là giữ gìn sự bình yên cho Tổ quốc.

Chính trong hoàn cảnh ấy, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ được bộc lộ rõ nhất: kiên cường, đoàn kết, sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ chung.

Hoàn thành nhiệm vụ – ngày trở về quê hương

Năm 1983, sau 4 năm gắn bó với chiến trường biên giới phía Bắc, Hoàng Thanh Bình phục viên trở về địa phương, trở lại thôn Quảng Hạ thân yêu.

Ngày trở về, ông mang theo rất ít hành trang: vài bộ quân phục đã bạc màu, chiếc ba lô sờn cũ và những ký ức không thể nào phai. Bản làng đón ông bằng sự giản dị, nhưng trong ánh mắt bà con là sự trân trọng dành cho người con đã hoàn thành nghĩa vụ với Tổ quốc.

Không ồn ào, không khoa trương, người lính năm xưa lặng lẽ hòa mình trở lại cuộc sống đời thường.

Đời thường sau chiến tranh và dư âm thời hoa lửa

Trở về quê hương, Hoàng Thanh Bình tiếp tục lao động sản xuất, gắn bó với ruộng đồng, nương rẫy như bao người dân khác trong bản. Nhưng chiến tranh đã để lại trong ông một sự chín chắn, điềm đạm và tinh thần trách nhiệm cao với cộng đồng.

Dẫu năm tháng trôi qua, ký ức về Thanh Thủy – Vị Xuyên vẫn còn đó, như một vết khắc sâu trong tâm hồn. Mỗi lần nhắc lại, ông không nói nhiều về gian khổ của bản thân, mà thường nhắc đến đồng đội – những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.

Câu chuyện của Hoàng Thanh Bình là câu chuyện của một thế hệ thanh niên Việt Nam đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Không cần những lời ca ngợi lớn lao, chính sự lặng lẽ hy sinh ấy đã làm nên hình ảnh bất tử của người lính Bộ đội Cụ Hồ trong lòng nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn