Ký ức tuổi thơ
Nguyễn Thị Hà sống cùng gia đình tại một vùng quê miền Nam trong những năm chiến tranh cô đã chứng kiến tội ác giặc mỹ đã gây ra cho đồng bào của miền nam
Khi còn nhỏ, Cô Nguyễn Thị Hà sống cùng gia đình tại một vùng quê miền Nam trong những năm chiến tranh. Lúc đó, cô vẫn chưa hiểu hết chiến tranh là gì, chỉ biết rằng mỗi khi nghe tiếng máy bay từ xa, người lớn trong làng thường vội vàng đưa trẻ nhỏ xuống hầm trú ẩn.
Một buổi chiều, Cô đang cùng mẹ và vài người hàng xóm chuẩn bị bữa cơm thì tiếng máy bay bất ngờ vọng lại. Mọi người nhanh chóng chạy vào nơi trú ẩn. Sau đó là những tiếng nổ lớn khiến đất đá rung chuyển.
Khi mọi thứ tạm lắng, Cô theo mẹ bước ra ngoài. Trước mắt cô là cảnh làng quê bị tàn phá: mái nhà bị hư hỏng, cây cối đổ xuống đường, nhiều người dân hoảng loạn tìm kiếm người thân.
Cô nhìn thấy một người phụ nữ đang ôm đứa con nhỏ, khuôn mặt đầy lo lắng. Cô bé không hiểu tại sao những người dân bình thường, vốn chỉ mong được sống yên ổn, lại phải chịu cảnh tượng như vậy.
Tối hôm đó, nằm bên mẹ trong căn nhà tạm, cô hỏi mẹ "Mẹ ơi, bao giờ thì chiến tranh mới hết?"
Mẹ chỉ ôm Cô vào lòng và nói: "Rồi sẽ có ngày quê mình được bình yên con ạ".
Hình ảnh ngôi làng bị tàn phá ngày hôm ấy đã trở thành ký ức mà cô mang theo suốt cuộc đời. Khi lớn lên, cô hiểu rõ hơn những gì mình từng chứng kiến và càng trân trọng cuộc sống hòa bình.
Đối với cô, ký ức tuổi thơ ấy không chỉ là nỗi đau của riêng một gia đình, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và sự mất mát mà chiến tranh gây ra cho những người dân vô tội.


