Ký ức tuổi trẻ quê hương bình phước
Ký ức tuổi trẻ quê hương bình phước
Ký ức tuổi trẻ ở quê hương Bình Phước
Tôi là Nguyễn Thị Mai , sinh năm 1940 tại Bình Phước. Nay tuổi đã cao, nhưng mỗi khi nhớ về những năm tháng tuổi trẻ của mình, lòng tôi vẫn bồi hồi như mới hôm qua. Đó là quãng thời gian đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, còn quê hương Bình Phước của tôi ngày đêm oằn mình trước bom đạn.
Những năm ấy, Bình Phước vẫn là vùng đất với những cánh rừng bạt ngàn, những vườn cao su trải dài và các bản làng của đồng bào S'tiêng, Khmer cùng người Kinh sinh sống hòa thuận bên nhau. Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng người dân luôn giàu tình nghĩa và một lòng hướng về cách mạng.
Khi vừa tròn mười tám tuổi, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ, tôi tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong tại địa phương. Dù biết phía trước là gian khổ và hiểm nguy, tôi cùng nhiều bạn bè đồng trang lứa vẫn quyết tâm góp sức cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Công việc của chúng tôi rất vất vả. Ban ngày phải vận chuyển lương thực, thuốc men, đào hầm trú ẩn, sửa chữa những đoạn đường bị bom cày xới. Ban đêm lại tranh thủ gùi gạo, tiếp tế cho bộ đội. Có những hôm mưa rừng xối xả, đường đất lầy lội, ai nấy đều mệt rã rời nhưng không một người than vãn.
Tôi vẫn nhớ những lần cùng đồng đội hành quân xuyên rừng sâu, vượt qua những con suối chảy xiết để đưa hàng tiếp tế đến nơi an toàn. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh của họ khiến chúng tôi càng thêm quyết tâm, tin tưởng vào ngày đất nước được thống nhất.
Dù sống giữa chiến tranh, tình đồng chí, tình đồng đội luôn sưởi ấm trái tim của những người trẻ chúng tôi. Những giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi, mọi người quây quần bên nhau, hát những bài ca cách mạng, kể cho nhau nghe về gia đình và ước mơ sau ngày hòa bình. Ai cũng mong một ngày được trở về quê hương, sống cuộc đời bình dị bên người thân.
Mùa xuân năm 1975, khi tin chiến thắng vang lên khắp nơi, chúng tôi đã ôm chầm lấy nhau trong nước mắt. Bao năm gian khổ cuối cùng cũng được đền đáp. Đất nước thống nhất, người dân Bình Phước bắt đầu xây dựng lại cuộc sống mới trên mảnh đất từng chịu nhiều đau thương bởi chiến tranh.
Giờ đây, khi nhìn thấy những con đường rộng mở, những ngôi trường khang trang và cuộc sống ngày càng no ấm, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Tôi luôn mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ biết trân trọng những hy sinh của cha anh, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương Bình Phước ngày càng giàu đẹp.
Bởi đối với tôi, những năm tháng khoác trên mình màu áo Thanh niên xung phong không chỉ là ký ức của tuổi trẻ, mà còn là niềm tự hào theo suốt cả cuộc đời.


