Ký ức tuyến lửa
Ký ức tuyến lửa
Trong căn nhà nhỏ giữa quê hương Đồng Lương, ông Nguyễn Văn Mạnh vẫn cất giữ một chiếc bi đông nước đã theo mình suốt những năm tháng thanh niên xung phong.
Đó là kỷ vật gợi nhớ về những ngày sống và làm việc trên tuyến lửa.
Ông Mạnh tham gia lực lượng thanh niên xung phong năm 1971. Nhiệm vụ của ông là bảo đảm giao thông trên tuyến vận tải chiến lược.
Những ngày ấy, bom đạn đánh phá liên tục.
Nhiều đoạn đường vừa sửa xong lại bị cày nát.
Nhưng ông và đồng đội chưa bao giờ nản chí.
Một lần, trong khi đang làm nhiệm vụ, đơn vị bất ngờ bị bom đánh gần khu vực công tác.
Sau trận bom, một số đồng đội bị thương nhẹ.
Ông Mạnh đã dùng chiếc bi đông nước của mình để chăm sóc và hỗ trợ đồng đội.
Từ đó, chiếc bi đông trở thành vật kỷ niệm đặc biệt.
Sau chiến tranh, mỗi khi nhìn thấy kỷ vật ấy, ông lại nhớ về tình đồng đội, về những con đường đầy bom đạn và về tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.
Ông thường kể cho con cháu nghe rằng:
“Điều quý giá nhất chúng tôi có được không phải là vật chất, mà là tình đồng chí, đồng đội.”
Đó cũng là bài học mà ông luôn muốn truyền lại cho thế hệ sau.



