KÝ ỨC TUYẾN LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH THƯƠNG BINH NGUYỄN VĂN SƠN
Tiếng gọi thiêng liêng và quyết tâm ra trậnNăm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết định và tình hình biên giới có nhiều diễn biến phức tạp, chàng thanh niên Nguyễn Văn Sơn (sinh năm 1954, quê gốc Nam Định) đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Tháng 2 năm 1975, ở tuổi 21 đầy hoài bão, ông hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ, mang theo tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” ra chiến trường

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với thương binh Nguyễn Văn Sơn (hiện đang sinh sống tại thôn Đắk Quang, xã Thuận An), ký ức về bốn năm cống hiến tuổi thanh xuân nơi tuyến đầu biên giới vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua. Bốn năm trong quân ngũ không dài so với một đời người, nhưng đó là khoảng thời gian thử thách khốc liệt nhất, ghi dấu lòng quả cảm và sự hy sinh xương máu của ông cho độc lập, tự do của Tổ quốc.Tiếng gọi thiêng liêng và quyết tâm ra trậnNăm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết định và tình hình biên giới có nhiều diễn biến phức tạp, chàng thanh niên Nguyễn Văn Sơn (sinh năm 1954, quê gốc Nam Định) đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Tháng 2 năm 1975, ở tuổi 21 đầy hoài bão, ông hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ, mang theo tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” ra chiến trường. Sau thời gian huấn luyện tân binh nghiêm ngặt, ông được điều động trực tiếp ra mặt trận biên giới phía Bắc – nơi cuộc chiến bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đang diễn ra vô cùng cam go.Khói lửa biên cương và vết thương xương máuTại chiến trường biên giới, người lính trẻ Nguyễn Văn Sơn đã cùng đồng đội trải qua những tháng ngày gian khổ nhưng kiêu hùng. Đối mặt với địa hình rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt và làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, ông luôn giữ vững tinh thần tiến công, mưu trí và gan dạ trong từng trận đánh giữ chốt. Giữa lằn ranh sinh tử, bom đạn không thế khuất phục được ý chí của người lính Bộ đội Cụ Hồ, nhưng chiến tranh khốc liệt đã để lại dấu ấn tàn khốc lên thân thể ông. Trong một trận chiến đấu ác liệt tại cao điểm biên giới, ông Sơn bị thương rất nặng. Dù được đồng đội và quân y cứu chữa kịp thời qua khỏi cơn nguy kịch, ông đã vĩnh viễn để lại một phần xương máu nơi chiến trường với tỷ lệ thương tật lên đến 61%, trở thành thương binh hạng 2/4. Những mảnh đạn găm sâu vào cơ thể từ ngày ấy đã trở thành "chứng nhân" lịch sử, tiếp tục cào xé, gây đau nhức cho ông mỗi khi trái gió trở trời.Rời tay súng, mang theo chí khí người lính giữ nướcNăm 1979, sau khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ với đất nước, thương binh Nguyễn Văn Sơn chính thức xuất ngũ trở về địa phương.
Hành trang của ông khi rời quân ngũ chỉ có chiếc ba lô sờn rách, bộ quân phục bạc màu và một cơ thể mang đầy thương tích. Tuy nhiên, phẩm chất kiên cường, không chịu khuất phục được rèn luyện từ trận mạc đã trở thành điểm tựa vững chắc, giúp ông tiếp tục chiến thắng nghèo khó khi di cư vào vùng đất Thuận An lập nghiệp sau này.Quá trình tham gia chiến tranh của cựu chiến binh Nguyễn Văn Sơn là một câu chuyện cảm động về lòng yêu nước, là minh chứng sống động cho thế hệ cha anh sẵn sàng dâng hiến máu xương để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.



