KÝ ỨC VÀO TÂM BÃO
Câu chuyện kể về chuyến hải trình bão táp vào mùa đông năm 1967 của con tàu Không số mang mật danh 56, nơi lằn ranh giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc, nhưng ý chí của người chiến sĩ thì vững như bàn thạch.
Mùa đông năm 1967, biển miền Trung hung dữ hơn thường lệ. Những con sóng bạc đầu cao bằng tòa nhà hai tầng liên tiếp vỗ vào mạn con tàu sắt ngụy trang dưới danh nghĩa tàu đánh cá nước ngoài. Đó là tàu 56 thuộc Đoàn 125 — một trong những "con thoi" của Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển.
Ông Nguyễn Minh Triết, khi ấy mới là một chàng thanh niên 22 tuổi, giữ nhiệm vụ bốc vác và trực máy dòng dọc. Nhiệm vụ của chuyến đi này vô cùng nặng nề: Vận chuyển hơn 60 tấn vũ khí, đạn dược áp sát vào bến Lộ Diêu (Bình Định) để tiếp tế cho chiến trường miền Nam đang vào giai đoạn khốc liệt nhất.
Đêm thứ ba của hải trình, khi tàu vừa lọt vào vùng biển chuyển tiếp thì gặp phong ba dữ dội. Gió rít qua các khe tàu nghe như tiếng gầm rú của tử thần. Tệ hơn nữa, hệ thống la bàn trên tàu đột ngột đổ bệnh do chập điện, tàu mất phương hướng giữa màn đêm đen kịt. Đúng lúc ấy, đài quan sát phát hiện một bóng đen lớn phía trực diện: Tàu tuần tiễu của địch đang quét đèn pha rà soát.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu quay đầu, tàu sẽ mất đà và dễ lật trong bão; nếu đi tiếp, nguy cơ lộ bí mật là 100%. Thuyền trưởng ra lệnh lệnh sẵn sàng kích nổ khối thuốc nổ 500kg ở mũi tàu để hủy tàu, quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc.
Ông Triết nhớ lại, khoảnh khắc đối mặt với cái chết cận kề đó, không một ai trong mười tám con người trên tàu tỏ ra sợ hãi. Ông và các đồng đội lặng lẽ siết chặt tay nhau, mắt hướng về phía buồng lái. Bản lĩnh của người thuyền trưởng già đã lên tiếng. Ông ra lệnh tắt hết đèn, lợi dụng một con sóng lừng cực lớn để "cưỡi" lên đỉnh sóng, lách qua góc tối của luồng đèn quét từ tàu địch. Con tàu trôi đi trong im lặng đến nghẹt thở.
Nhờ sự mưu trí và cả sự che chở của biển mẹ, tàu 56 đã vượt qua cả bão biển lẫn tai mắt kẻ thù. Rạng sáng ngày hôm sau, tàu cập bến an toàn. Khi những hòm đạn cuối cùng được chuyển lên vai các cô gái thanh niên xung phong, ông Triết mới nhận ra lòng bàn tay mình đã rớm máu từ lúc nào do bám chặt vào thành tàu suốt đêm bão.
Nhiều thập kỷ đã trôi qua, chàng trai trẻ năm nào giờ tóc đã bạc phơ, nhưng ký ức về đêm đông năm 1967 ấy chưa bao giờ phai nhạt. Đối với ông, những năm tháng "hoa lửa" ấy không chỉ có bom đạn, mà còn rực cháy thứ ánh sáng của niềm tin, tình đồng chí và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng.



