KÝ ỨC VỀ BÁC ĐỒNG TRONG CĂN BẾP CỦA BÀ
Ký ức về Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng qua lời kể của người bà xứ Mộ Đức — nơi lịch sử không nằm ở trang sách khô khốc, mà sống động qua đôi dép cao su, bát nước chè xanh và tình yêu kính truyền qua bao thế hệ.
Trong căn nhà nhỏ ở Mộ Đức, mỗi lần nghe đài phát thanh nhắc đến Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, bà ngoại tôi lại dừng tay nhặt rau, mắt hướng về phía tấm ảnh trắng đen đã ố màu trên vách gỗ. Người trong ảnh là một ông lão mắt sáng, nụ cười hiền hậu, khoác chiếc áo đà bạt đơn sơ. Với thế hệ chúng tôi, Bác Đồng là một nhân vật lịch sử lớn lao trong sách giáo khoa, nhưng với bà, Bác là “ông Đồng” – người con ưu tú của quê hương Mộ Đức, một ký ức sống động của vùng đất lửa Quảng Ngãi.
Bà kể, năm 1968, khi chiến trường miền Trung còn đỏ lửa pháo đài, bà khi đó mới là cô gái giao liên mười tám tuổi. Trong một lần chuyển thư qua vùng căn cứ, bà có duyên được gặp Bác Đồng khi ông về thăm và làm việc bí mật với các đồng chí cán bộ địa phương. Lần đầu tiên gặp một vị lãnh đạo cấp cao, bà run đến mức hai tay bưng chén nước chè xanh mà sóng sánh đổ ra ngoài. Nhưng Bác chỉ cười, xoa đầu bà rồi bảo: “Con gái Quảng Ngãi giỏi lắm, kiên cường lắm. Nhưng đi đường gùi hàng hay tải thương cũng phải giữ sức khỏe nghe con!”
Chiếc bát gốm sứt mép mà Bác dùng uống nước chè dạo ấy, bà giữ cẩn thận trong chạn bát suốt mấy mươi năm. Bà bảo, điều làm bà nhớ nhất không phải là những bài phát biểu đanh thép trên đài, mà là sự mộc mạc đến vô cùng của Bác. Giữa cái nắng rát rạt và khói bụi chiến tranh, Bác Đồng vẫn mang đôi dép cao su, mặc chiếc áo vải thô, ăn mắm cà, cá kho như bất kỳ người dân Quảng Ngãi nào. Sự bình dị ấy chính là sức mạnh khiến bao thế hệ cha anh thời đó sẵn sàng hy sinh, vì họ tin vào những con người lãnh đạo hết lòng vì dân vì nước.
Nghe bà kể, tôi chợt hiểu ra rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách dày cộp hay những mốc thời gian khô khốc. Lịch sử sống động nằm ngay trong ký ức của bà, trong tình yêu thương và sự kính trọng tự đáy lòng dành cho một vị lãnh đạo kiệt xuất nhưng vô cùng gần gũi. Thế hệ chúng ta hôm nay được sống dưới bầu trời hòa bình, hít thở tự do trên chính quê hương mình, mới thấy trân trọng biết bao cái “thời hoa lửa” mà thế hệ đi trước đã sống, chiến đấu và hy sinh. Đứng trước sự hy sinh cao cả ấy, chúng ta – những người trẻ của ngày hôm nay tự hứa sẽ không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện và cống hiến, đem tri thức cùng sức trẻ để tiếp nối con đường của thế hệ cha anh, dựng xây quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp và vững bền.



