Ký ức về bữa cơm chia tay vội vã với bát canh rau muống cà ...
Chúng tôi những ngày ấy lồng lộng một ý chí sắt đá. Bữa cơm chia tay vội vã với bát canh rau muống cà dầm tương. Mỗi bước chân đi qua dốc núi dựng đứng hay làn mưa bom bão đạn, trái tim người chiến sỹ đều thổn thức tình yêu quê hương đất nước thiết tha. Cái lạnh của rừng già, cái đói rã rời hay cả cái chết cận kề cũng không thể dập tắt được nụ cười ngạo nghễ và lý tưởng cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Những bức mật thư trao nhau bằng tiếng kêu tích tắc, những đêm ôm súng gác dưới trờ
Chúng tôi những ngày ấy lồng lộng một ý chí sắt đá. Bữa cơm chia tay vội vã với bát canh rau muống cà dầm
tương. Mỗi bước chân đi qua dốc núi dựng đứng hay làn mưa bom bão đạn, trái tim người chiến sỹ đều thổn thức
tình yêu quê hương đất nước thiết tha. Cái lạnh của rừng già, cái đói rã rời hay cả cái chết cận kề cũng không thể
dập tắt được nụ cười ngạo nghễ và lý tưởng cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Những bức mật thư trao
nhau bằng tiếng kêu tích tắc, những đêm ôm súng gác dưới trời sao lấp lánh, hay giọt nước mắt nghẹn ngào tiễn đưa
đồng đội nằm lại mãi mãi bên bờ suối vắng... tất cả đã dệt nên một bản hùng ca bất tử của một thời hoa lửa oanh liệt
mà ngời sáng đến muôn đời sau.


