KÝ ỨC VỀ CÂY CẦU NỔI VÀ TÌNH MẸ TRƯỜNG SƠN
Nhân chứng lịch sử: Ông Trần Văn Lương (Cựu chiến sĩ công binh Đại đội 3, Tiểu đoàn 33, Binh trạm 12, Đoàn 559). Mô tả ngắn: Trận chiến giữ cầu phao qua sông Bến Hải mùa hè năm 1972 và bát cháo ngô thắm tình quân dân giữa mưa bom bão đạn.
KÝ ỨC VỀ CÂY CẦU NỔI VÀ TÌNH MẸ TRƯỜNG SƠN
Nhân chứng lịch sử: Ông Trần Văn Lương (Cựu chiến sĩ công binh Đại đội 3, Tiểu đoàn 33, Binh trạm 12, Đoàn 559).
Mô tả ngắn: Trận chiến giữ cầu phao qua sông Bến Hải mùa hè năm 1972 và bát cháo ngô thắm tình quân dân giữa mưa bom bão đạn.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, sông Bến Hải đoạn chảy qua Quảng Trị thành chảo lửa đúng nghĩa. Máy bay Sanh-trơ (Center) và B-52 của địch liên tục rải bom tọa độ nhằm chặt đứt cây cầu nổi dã chiến – mạch máu giao thông duy nhất nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Anh binh nhất Trần Văn Lương khi đó mới tròn 19 tuổi, thuộc đơn vị công binh có nhiệm vụ giấu cầu ban ngày, bắc cầu ban đêm.
Đêm đó, nước sông dâng cao, cuồn cuộn chảy. Địch thả bom từ trường và bom chùm dày đặc. Nhận lệnh bắc lại nhịp cầu bị đánh đứt để đoàn xe tăng T-54 vượt sông trước 4 giờ sáng, Lương cùng tiểu đội lao xuống dòng nước xiết. Mặc cho cái lạnh cắt da và nguy cơ bom nổ chậm có thể kích hoạt bất cứ lúc nào, các chiến sĩ công binh dùng vai làm cọc, lấy thân mình níu giữ từng mảng cầu phao ngập trong dầy đặc mùi dầu mỡ và thuốc nổ.
Một quả bom tọa độ bất ngờ phát nổ cách vị trí thi công chưa đầy năm mươi mét. Áp lực nước hất văng Lương vào bờ đá khiến anh ngất đi, bờ vai trái trật khớp đau nhói. Khi tỉnh dậy trong căn hầm dã chiến sát bờ sông, anh thấy một người mẹ già người Pa Cô đang cẩn thận đắp từng chiếc lá rừng giã nát lên vết thương cho mình.
Giữa tiếng gầm rú của phản lực địch ngoài xa, Mẹ vắt từng giọt cháo ngô ấm nóng đút cho Lương rồi thì thầm: "Ăn đi con, ăn lấy sức mà nối cầu cho các anh con vào Nam." Bát cháo ngô đắng ngắt vị khói bom nhưng ấm sực tình người đã tiếp thêm sức mạnh phi thường. Mặc cho vai đau đớn, Lương nén gạt nước mắt, buộc lại băng gạc rồi xô cửa hầm, lao trở lại dòng sông cùng đồng đội siết chặt cờ-lê, hoàn thành nhịp cầu cuối cùng đúng 3 giờ 45 phút sáng.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người chiến sĩ công binh năm xưa giờ đã ở tuổi thất thập. Mỗi lần nhìn lại vết sẹo dài trên vai trái, ông Lương lại nhớ về dòng Bến Hải cuồn cuộn, nhớ nhịp cầu phao nối hai bờ sông núi và ánh mắt nghấn lệ cùng bát cháo ngô của người Mẹ Trường Sơn trong đêm lửa đạn năm nào.



