Khác

KÝ ỨC VỀ CHIẾC GẬY TRE VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI

Trong căn nhà nhỏ rợp bóng cây của bác Nguyễn Văn Hùng

Quảng Ninh02/07/2026Nguyễn Đình Triệu (LCĐ Khoa Du lịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ rợp bóng cây của bác Nguyễn Văn Hùng – một thương binh tại địa phương, chúng tôi được nghe kể về một thời “hoa lửa” không thể nào quên. Bác Hùng nhập ngũ năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, mang theo hành trang là lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ và tình yêu quê hương cháy bỏng.Ký ức đậm nét nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác không phải là những trận đánh lớn, mà là hình ảnh chiếc gậy tre đồng hành cùng đơn vị trong suốt những chuyến hành quân xẻ dọc Trường Sơn. Bác kể, có những đêm hành quân dưới mưa bom bão đạn, bùn lầy ngập quá gối, nếu không có chiếc gậy tre ấy làm “chân thứ ba”, có lẽ nhiều đồng chí đã ngã xuống vì kiệt sức. Chiếc gậy tre đơn sơ nhưng chứa đựng tình đồng đội, là điểm tựa để các chiến sĩ dìu nhau vượt qua những con dốc dựng đứng của đại ngàn.Trong một trận đánh ác liệt tại cao điểm năm 1972, bác bị thương nặng ở chân trái. Giây phút nằm trên cáng thương, bác vẫn nắm chặt chiếc gậy tre như nắm lấy hy vọng sống. Bác tâm sự rằng, nỗi đau thể xác lúc đó chẳng thấm thía gì so với nỗi đau khi phải chia tay đồng đội để về tuyến sau điều trị. Những vết sẹo trên cơ thể bác hôm nay chính là “tờ giấy chứng nhận” cho một thời thanh xuân rực rỡ, sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc.Chiêm ngưỡng những tấm Huân chương Kháng chiến được bác treo trang trọng trên tường, chúng tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không hề miễn phí. Ánh mắt bác sáng rực khi nhắn nhủ chúng tôi: “Thời của bác là cầm súng để giữ đất, thời của các cháu là cầm bút, cầm tri thức để xây dựng đất nước giàu mạnh. Đừng bao giờ quên cội nguồn”.Câu chuyện của bác Hùng đã để lại một bài học sâu sắc về lòng biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC VỀ CHIẾC GẬY TRE VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI | Câu chuyện thời hoa lửa