Bài viết

Ký ức về chiến khu rừng Sác

Hưng Yên20/11/2025Bùi Thị Ngọc Hà (Tiểu học Hồng Châu - Xã Tiên Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức về chiến khu rừng Sác (huyện Cần Giờ, TP Hồ Chí Minh) trong tâm trí ông Hoàng Dương Chương vẫn vẹn nguyên như thuở nào. Đặc biệt, ông vẫn nhớ như in lần đầu tiên chạm trán loài thú dữ nổi tiếng của vùng sông nước nơi đây – cá sấu.

Chuyện rằng, vào năm 1966, Phó Tổng tham mưu trưởng chiến dịch Hồ Chí Minh lúc ấy là đồng chí Lương Văn Nho, Trung đoàn trưởng Trung đoàn 10 (Đặc công rừng Sác), giao nhiệm vụ đặc biệt: phải đưa hai quả thủy lôi từ phía tây sang phía đông sông Lòng Tàu. Lúc bấy giờ, ông Chương đang ở phía đông, được phân công sang phía tây để nhận thủy lôi mang về cất giấu. Nhiệm vụ quan trọng, nhưng đường thì vốn đã quen thuộc, chỉ cần người trinh sát đi trước dò đường là được.

Phút đối mặt sinh tử với cá sấu dữ của cựu đặc công rừng Sác. (Video: TRUNG HƯNG)

Ông Chương cùng người đồng đội là Tư Sang được cử làm tiên phong. Trên đường đi, bỗng nhiên trong lòng ông Chương dấy lên một cảm giác bất an kỳ lạ. Ông khẽ bảo: “Anh Tư ơi, hình như có vấn đề!”. Hai người cẩn trọng cúi sát mặt nước nghe ngóng, tìm kiếm động tĩnh từ tàu địch, nhưng không thấy điều gì khác thường, bèn tiếp tục nhiệm vụ trinh sát.

Nhưng khi vừa qua khỏi một cồn đất, bất ngờ từ đâu, hàng loạt đạn từ phía địch bắn xối xả về phía họ. Theo phản xạ, ông Chương đưa khẩu súng bóp cò bắn trả, nhưng loạt đạn mạnh khiến ông ngã xuống dòng nước lạnh. Rơi xuống nước, ông lặn thật sâu để tránh sự truy đuổi của địch. Khẩu súng đành buông tay.

Không thể nổi lên lấy hơi vì địch sẽ dễ dàng phát hiện, ông quyết định lặn thật xa rồi mới từ từ ngoi lên. Ánh trăng mập mờ dẫn đường ông trôi theo dòng nước, mãi đến khi lên được bờ Cồn Bà, ông mới phát hiện tay mình đã bị thương, một viên đạn sượt qua bàn tay để lại vết thương đang rỉ máu.

Khoảng 2 giờ sáng, ông tiếp tục bơi để tìm đường trở về đơn vị. Nhưng bất ngờ, trong làn nước tối, một vật thể to lớn lao tới tấn công. Hai cánh tay ông lọt thỏm vào hàm của nó. Bằng phản xạ của lính đặc công được rèn luyện kỹ càng, ông nhanh chóng co chân lại và đạp mạnh khiến con vật tưởng mất mồi, nới lỏng hàm ra một chút.

Nhân cơ hội hiếm hoi đó, ông rút được một tay ra. Đưa tay sờ lên thân hình nó, chạm vào lớp da sần sùi, cảm nhận đôi mắt lồi đặc trưng, ông lập tức hiểu: “Đó chính là cá sấu, loài thú dữ nổi danh khắp vùng rừng Sác này”. Bình tĩnh nhưng quyết liệt, ông dồn hết sức bình sinh đánh mạnh vào mắt cá sấu. Khi nó đau đớn há miệng ra lần nữa để táp lại, ông liền giật nốt cánh tay còn lại, nhanh tay rút con dao găm giấu sau lưng, đâm thật mạnh vào mũi con vật, ngoáy thật sâu. Con quái thú đau đớn nhưng chưa chịu bỏ cuộc.

Trong cuốn nhật ký của ông Hoàng Dương Chương là kỷ vật kháng chiến được Đại sứ quán Mỹ bàn giao lại, có in hình bức tượng lính đặc công - ông Chương diệt cá sấu.

Khi ấy, người lính đặc công luôn mang theo bên mình một quả lựu đạn Mỹ nhỏ gọn với đặc tính thao tác nhanh, chính xác. Trong phút giây sinh tử, ông rút lựu đạn ném thẳng vào miệng cá sấu rồi thoát ra xa. Không rõ con vật hung dữ ấy sống chết thế nào, ông chỉ biết bản thân đã dạt vào bờ, kiệt sức nhưng may mắn được hai đồng đội trinh sát khác kịp thời phát hiện và giải cứu.

Ông trầm ngâm nhớ lại: "Không phải ai cũng may mắn như tôi. Đã có đồng đội khác bị cá sấu cắn chết, họ không bao giờ còn cơ hội kể lại những câu chuyện như thế nữa".

Đến nay, những vết sẹo do đạn bắn, cá sấu cắn trên cơ thể ông đã mờ dần theo năm tháng. Nhưng câu chuyện đánh nhau sinh tử với cá sấu giữa rừng Sác mênh mông sóng nước thì vẫn còn đó, sống động như vừa mới hôm qua.

Ông Chương bảo, tinh thần lính đặc công là vậy đấy. Ai cũng nung nấu quyết tâm ra trận, lập công. Họ luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy, với bản lĩnh thép và lòng dũng cảm phi thường. Người chỉ huy đặc công cần hiểu rõ từng người lính dưới trướng mình, bởi mỗi người trong số họ đều là một chiến binh tài ba, dù có thể chẳng ai trong họ được đào tạo bài bản từ các trường đại học quân sự.

Ông Chương mỉm cười nói như một lời đúc kết đời lính: "Đặc công là thế, dùng ít nhưng đánh nhiều, khiến kẻ địch không kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì trận đánh đã kết thúc rồi!".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức về chiến khu rừng Sác | Câu chuyện thời hoa lửa