Bài viết

Ký ức về chuyến hành quân lịch sử

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình tìm lại những dấu ấn lịch sử của quê hương, chúng tôi vô tình chạm vào một câu chuyện đầy xúc động về bác Bùi Đình Chiến – một người con của đất Ninh Bình. Có những sự hy sinh thầm lặng mà nếu không kể lại, thế hệ sau khó lòng hình dung hết được. Xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc câu chuyện về một "thời hoa lửa" như thế.

Từ chối vì "thiếu cân" và cái duyên với Đội TNXP đặc biệt

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, chàng trai trẻ Bùi Đình Chiến mang trong mình nhiệt huyết sục sôi của tuổi đôi mươi để đi khám tuyển nghĩa vụ. Thế nhưng, một rào cản nhỏ suýt nữa đã khiến ước mơ của ông phải dang dở: “Khám đi bộ đội không được, vì tôi chỉ nặng có 39 cân thôi. Họ đuổi xuống khỏi bàn cân luôn”, ông cười nhớ lại.

ẢNH : VŨ THƠ

Cái con số 39kg ấy tưởng chừng đã khép lại giấc mơ ra trận, nhưng duyên nợ với cách mạng đã mở ra một lối đi khác. Ông được tuyển chọn vào Đội TNXP đặc biệt K53 - Lớp Anh Trỗi 1. Ngày 16/8/1965, ông cùng hơn 300 đồng đội bước vào cuộc hành quân lịch sử ròng rã 2 tháng trời đi bộ xuyên rừng vào Nam. Bóng đêm Trường Sơn và những cung đường rực lửa bom đạn đã rèn giũa nên ý chí thép của người lính trẻ "nhẹ cân" nhưng mang trái tim quả cảm.

Máu, mồ hôi và nỗi đau bên dòng Thạch Hãn

Vượt sông Bến Hải, ông Chiến được biên chế vào đường dây 559 huyền thoại. Công việc của họ là những chuỗi ngày "vắt kiệt sức mình" để dẫn đường, cõng đạn B40 nặng trịch và gạo tiếp tế cho chiến trường.

"Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có những khoảng lặng đau đớn đến nghẹt thở." Ký ức ám ảnh nhất cuộc đời ông chính là lần vượt sông Thạch Hãn giữa mùa lũ. Sợi dây thừng bị đứt, cuốn trôi người đồng đội tên Hưởng ngay trước mắt ông. “Hy sinh luôn. Chưa hề đánh nhau, chưa gì hết”, giọng ông nghẹn lại. Chi tiết này khiến người đọc chúng ta thắt lòng: Có những người lính đã nằm lại khi chưa kịp giáp mặt kẻ thù, gửi lại thanh xuân nơi dòng nước lũ để đổi lấy bình yên cho đất nước.

Những ngày đêm "sống cùng tử thần" tại Huế

Năm 1967, ông chính thức trở thành người lính của Trung đoàn Phú Xuân Anh hùng. Ông trực tiếp chiến đấu suốt 26 ngày đêm tại Huế trong chiến dịch Mậu Thân 1968. Cuộc sống quân ngũ khi ấy là những ngày "người rận, quần áo rận, ghẻ lở đầy thân" nhưng tinh thần thì chưa bao giờ nao núng.

Ông Chiến từng hai lần chạm mặt tử thần: một lần bị sốt rét ác tính bất tỉnh suốt 3 ngày đêm trên đỉnh núi cao, và một lần hầm sập do bom B-52 đánh trúng. Dù máu chảy đầm đìa trên đầu, ông vẫn nén đau, kiên quyết ở lại sát cánh cùng anh em. Sự kiên trung ấy thật khiến thế hệ trẻ hôm nay phải nghiêng mình khâm phục.

Ông Bùi Đình Chiến (bìa phải) cùng đồng đội thăm lại nơi từng chiến đấu

ẢNH: NVCC

Trở về và triết lý sống "Vác tù và hàng tổng"

Hòa bình lập lại, ông trở về quê hương với hành trang là hàng chục tấm Huân, Huy chương và quân hàm bệnh binh. Dù tuổi cao, ông vẫn chẳng chịu nghỉ ngơi, từ Bí thư chi bộ đến Chủ tịch Hội Cựu TNXP xã, việc gì có lợi cho dân cho xã ông đều xắn tay áo vào làm.

Khi bị hỏi tại sao cứ mãi "vác tù và hàng tổng", ông cười hiền hậu:

“Tôi ăn cơm Nhà nước từ năm 18 tuổi, đến giờ vẫn là ăn gạo của Nhà nước. Không phục vụ nhân dân thì làm cái gì?”

Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng một triết lý sống sâu sắc về sự cống hiến. Với ông, mỗi ngày được sống và làm việc đều là cách để trả ơn những đồng đội đã mãi mãi không thể trở về.

Vĩ thanh: Ngọn lửa không bao giờ tắt

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những vết thương trên thân thể người lính "39 ký" năm nào có thể đã lên da non, nhưng ký ức về dòng sông Thạch Hãn hay những đêm trắng ở Huế vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua.

Câu chuyện của bác Bùi Đình Chiến không chỉ là một lát cắt lịch sử, mà còn là một bài học lớn về "sự lựa chọn". Giữa cái sống và cái chết, bác đã chọn dấn thân; giữa lúc đói rét bệnh tật, bác đã chọn sẻ chia; và giữa lúc được phép nghỉ ngơi ở tuổi xế chiều, bác lại chọn phụng sự.

Có lẽ, với những người bước ra từ "thời hoa lửa", hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở việc được thấy quê hương đổi mới mỗi ngày. Câu nói mộc mạc của bác về việc "ăn gạo Nhà nước" thực chất là sự khiêm nhường của một nhân cách lớn – một người luôn thấy mình còn nợ mảnh đất này, nợ những đồng đội đã nằm lại phía sau một lời hứa sống sao cho xứng đáng.

Khép lại trang sử về người lính ấy, mỗi chúng ta – những người đang hưởng trọn vẹn bầu trời bình yên – thầm tự hứa sẽ giữ cho ngọn lửa nhiệt huyết của cha ông luôn cháy mãi. Bởi vì, một dân tộc biết trân trọng những giá trị cũ, chính là một dân tộc có tương lai vững bền nhất.

II. THÔNG TIN

1. Nhóm tác giả: Lê Thảo Hương – Lê Thị Thùy Linh

2. Điện thoại liên hệ: 0353842946 – 0345809775

3. Nội dung bài viết:

Câu chuyện kể về ông Bùi Đình Chiến, một cựu thanh niên xung phong từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ. Từ một thanh niên không đủ điều kiện nhập ngũ, ông đã tình nguyện gia nhập lực lượng đặc biệt K53 và trải qua cuộc hành quân gian khổ xuyên dãy Trường Sơn vào chiến trường miền Nam.

Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông đảm nhận nhiều nhiệm vụ nguy hiểm như vận chuyển vũ khí, cứu thương và trực tiếp tham gia các trận đánh ác liệt, đặc biệt là trong chiến dịch Mậu Thân 1968 tại Huế. Ông đã nhiều lần đối mặt với bom đạn, bệnh tật và mất mát đồng đội nhưng vẫn kiên cường bám trụ.

Câu chuyện không chỉ tái hiện một giai đoạn lịch sử khốc liệt mà còn thể hiện tinh thần dũng cảm, ý chí bền bỉ và lòng yêu nước sâu sắc của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn