KÝ ỨC VỀ CHUYẾN XE TRONG MƯA BOM
Một câu chuyện nhỏ nhưng đầy nghị lực về những "đóa hồng thép" trên tuyến đường Trường Sơn, nơi cái chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tấc, nhưng tình đồng đội đã viết nên bản anh hùng ca bất diệt.
Mùa khô năm 1971, vùng trọng điểm trọng điểm ngã ba Đồng Lộc trở thành một "túi bom" thực sự. Tôi khi ấy mới 19 tuổi, là cô gái nhỏ nhắn nhưng lại cầm lái những chiếc xe vận tải giải phóng nặng nề.
Tôi nhớ nhất là đêm mùng 5 tháng 3. Nhiệm vụ của đơn vị là phải đưa hàng nhu yếu phẩm và đạn dược vào chiến trường miền Nam ngay trong đêm để kịp chiến dịch. Trời tối đen như mực, lệnh "tắt đèn gầm" được ban ra để tránh sự phát hiện của máy bay C-130 từ phía địch. Chúng tôi lái xe theo cảm giác, theo sự chỉ dẫn của những "cọc tiêu sống" – là những cô gái thanh niên xung phong mặc áo trắng đứng sát mép vực, sát hố bom để làm dấu cho xe qua.
Đang di chuyển, bất ngờ một loạt bom tọa độ dội xuống ngay phía trước. Chiếc xe của tôi bị sức ép hất văng sát mép vực. Kính chắn gió vỡ vụn, mảnh kính găm vào tay tôi đau nhói. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe tiếng gọi thất thanh của đồng đội: "Anh ơi, còn sống không? Cố lên, hàng không thể mất!".
Câu nói đó như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi nén đau, dùng khăn quàng cổ quấn chặt vết thương, bám chặt vô lăng. Không có kính, gió và bụi đường Trường Sơn táp thẳng vào mặt cay xè, nhưng đôi mắt tôi vẫn dán chặt vào những vệt trắng mờ mờ phía trước. Chúng tôi đã đi như thế, xuyên qua màn đêm, xuyên qua những tọa độ chết bằng lòng quyết tâm sắt đá.
Khi đoàn xe tập kết an toàn vào sáng hôm sau, nhìn lại chiếc xe chi chít vết mảnh bom, chúng tôi ôm chầm lấy nhau mà khóc. Khóc không phải vì sợ, mà vì hạnh phúc khi thấy mình và đồng đội vẫn còn nhìn thấy ánh mặt trời, và quan trọng hơn, chuyến hàng đã về đích bình an.Thời hoa lửa của chúng tôi đơn giản là vậy: Sống vì nhau và chiến đấu vì một ngày độc lập. Những vết sẹo trên tay tôi bây giờ, mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng nó là kỷ niệm đẹp nhất về một thời thanh xuân rực rỡ nhất trên con đường mang tên Bác



