Cựu Thanh niên xung phong

Ký ức về cô gái vá đường trong đêm bên chảo lửa Khe Sanh

Câu chuyện cảm động về bà Nguyễn Thị Rẩy – cựu TNXP gác lại tuổi đôi mươi, kiên cường bám trụ mở đường Đường 9 - Khe Sanh, giữ vững mạch máu giao thông cho những đoàn xe vào Nam chiến đấu.

Lào Cai05/08/2026Phạm Hoàng Hân (Đoàn xã Thác Bà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi mùa hoa đỏ về, lòng chúng ta lại bồi hồi nghĩ về một thời kỳ gian lao mà anh dũng của dân tộc – thời hoa lửa. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời oanh liệt ấy vẫn luôn sống mãi trong tâm khảm của những người đã từng đi qua bom đạn, và là ngọn đuốc sáng soi đường cho thế hệ hôm nay.Tôi vô cùng xúc động khi được biết đến câu chuyện của bà Nguyễn Thị Rẩy, một cựu Thanh niên xung phong (TNXP) quê ở xã Nhơn Ái, TP. Cần Thơ. Sinh năm 1951, giữa những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, người con gái miền Tây Nam Bộ ấy đã gác lại thanh xuân, xung phong lên đường ra mặt trận. Từ năm 1968 đến 1971, bà cùng đồng đội nhận nhiệm vụ tại "chảo lửa" Đường 9 - Khe Sanh (Quảng Trị) – nơi bom cày đạn xới mỗi ngày.Lật giở lại những trang ký ức hào hùng, mắt bà Rẩy đượm buồn nhưng đầy tự hào khi nhớ về những đêm trắng vá đường. Giữa mưa bom bão đạn, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Máy bay địch vừa dứt tiếng bom, bà cùng các nữ chiến sĩ TNXP lại lập tức ôm cuốc, xẻng lao ra mặt đường để san lấp hố bom, giải phóng đường cho xe chở đạn, chở gạo kịp vào tiền tuyến. Những cái ôm siết chặt giữa làn khói bom, những bát nước bẻ đôi chia sẻ cùng đồng đội đã trở thành sợi dây gắn kết thiêng liêng."Lúc ấy chẳng ai nghĩ đến bản thân, chỉ một lòng hướng về miền Nam ruột thịt, quyết giữ vững mạch máu giao thông", lời tâm sự giản dị của bà khiến thế hệ trẻ chúng tôi lặng đi vì xúc động. Nhiều người đồng đội tuổi đôi mươi của bà đã mãi mãi nằm lại mảnh đất Quảng Trị xương máu, gửi lại tuổi thanh xuân để đổi lấy bầu trời hòa bình, tự do cho chúng ta hôm nay.Giờ đây, chiến tranh đã khép lại hơn nửa thế kỷ, mái tóc cô gái vá đường năm xưa đã bạc phơ. Nhưng ngọn lửa của tinh thần TNXP kiên cường, lạc quan ấy chưa bao giờ tắt. Là một người trẻ được sống trong nền hòa bình độc lập, nhìn vào tấm gương của bà Nguyễn Thị Rẩy và thế hệ đi trước, tôi tự hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện để xứng đáng với máu xương của cha anh, quyết tâm viết tiếp những trang sử hào hùng trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn