Khác

Ký ức về dốc cao ngút ngàn, đôi chân rớm máu trên đá tai mè...

Chúng tôi những ngày ấy lồng lộng một ý chí sắt đá. Dốc cao ngút ngàn, đôi chân rớm máu trên đá tai mèo Trường Sơn. Mỗi bước chân đi qua dốc núi dựng đứng hay làn mưa bom bão đạn, trái tim người chiến sỹ đều thổn thức tình yêu quê hương đất nước thiết tha. Cái lạnh của rừng già, cái đói rã rời hay cả cái chết cận kề cũng không thể dập tắt được nụ cười ngạo nghễ và lý tưởng cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Những bức mật thư trao nhau bằng tiếng kêu tích tắc, những đêm ôm súng gác dưới

Đà Nẵng16/07/2026Nguyễn Thị Yến (Điện Bàn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi những ngày ấy lồng lộng một ý chí sắt đá. Dốc cao ngút ngàn, đôi chân rớm máu trên đá tai mèo

Trường Sơn. Mỗi bước chân đi qua dốc núi dựng đứng hay làn mưa bom bão đạn, trái tim người chiến sỹ đều thổn

thức tình yêu quê hương đất nước thiết tha. Cái lạnh của rừng già, cái đói rã rời hay cả cái chết cận kề cũng không

thể dập tắt được nụ cười ngạo nghễ và lý tưởng cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Những bức mật thư trao

nhau bằng tiếng kêu tích tắc, những đêm ôm súng gác dưới trời sao lấp lánh, hay giọt nước mắt nghẹn ngào tiễn đưa

đồng đội nằm lại mãi mãi bên bờ suối vắng... tất cả đã dệt nên một bản hùng ca bất tử của một thời hoa lửa oanh liệt

mà ngời sáng đến muôn đời sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn