Người có công giúp đỡ cách mạng

Ký ức về "Huyền thoại sống" dưới chân núi Cô Tô

Cuộc trò chuyện diễn ra vào một buổi chiều tà ngay dưới chân núi Cô Tô (Phụng Hoàng Sơn). Trong căn nhà nhỏ đơn sơ nhưng ấm cúng, người lính già với mái tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nhưng đượm vẻ hoài niệm, đã đưa tôi ngược dòng thời gian trở về với một thời hoa lửa của vùng đất An Giang anh hùng.

An Giang14/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức về "Huyền thoại sống" dưới chân núi Cô Tô

Lịch sử không chỉ là những trang sách vàng nằm im lìm trong thư viện, cũng không chỉ là những con số khô khan về ngày tháng hay địa danh. Lịch sử còn sống mãi trong hơi thở, trong những vết sẹo và trong ký ức của những con người đã đi qua mưa bom bão đạn để giữ lấy hòa bình cho hôm nay. Trong một chuyến hành trình về với vùng đất An Giang – nơi có dãy Thất Sơn hùng vĩ và những hàng thốt nốt vươn cao kiêu hãnh, tôi đã may mắn được gặp gỡ một "nhân chứng lịch sử" bằng xương bằng thịt. Đó là bác Nguyễn Văn Thành (thường gọi là chú Ba Thành), một cựu chiến binh, một người con ưu tú của vùng đất Tri Tôn, người đã dành trọn tuổi thanh xuân để bảo vệ từng tấc đất quê hương trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt nhất.

Cuộc trò chuyện diễn ra vào một buổi chiều tà ngay dưới chân núi Cô Tô (Phụng Hoàng Sơn). Trong căn nhà nhỏ đơn sơ nhưng ấm cúng, người lính già với mái tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nhưng đượm vẻ hoài niệm, đã đưa tôi ngược dòng thời gian trở về với một thời hoa lửa của vùng đất An Giang anh hùng.

Chú Ba Thành tham gia cách mạng từ khi mới bước sang tuổi mười sáu – cái tuổi mà lẽ ra phải được cắp sách tới trường, tận hưởng sự hồn nhiên của tuổi trẻ. Nhưng nhìn cảnh quê hương An Giang bị kẻ thù giày xéo, những xóm làng dưới chân núi Bảy Núi bị bom cày đạn xới, chú đã chọn con đường cầm súng. Chú kể rằng, những năm 1960 - 1970, vùng Bảy Núi (đặc biệt là hai huyện Tri Tôn và Tịnh Biên) là chiến trường cực kỳ khốc liệt. Kẻ thù tập trung hỏa lực mạnh, càn quét liên tục hòng xóa sổ các căn cứ cách mạng tại Ô Tà Sóc và đồi Tức Dụp.

Chú bồi hồi nhớ lại: "Lúc đó, An Giang mình là vùng biên giới, địa hình núi non hiểm trở vừa là lợi thế nhưng cũng vừa là nơi thử thách bản lĩnh con người. Bom đạn giặc cày xới mỗi ngày, có những lúc cả ngọn núi như rung chuyển, nhưng ý chí của người chiến sĩ cách mạng thì không bao giờ lay chuyển".

Câu chuyện khiến tôi xúc động và ám ảnh nhất chính là ký ức của chú về cuộc chiến đấu 128 ngày đêm tại đồi Tức Dụp – nơi được mệnh danh là "Ngọn đồi hai triệu đô la" vì số lượng bom đạn khổng lồ mà quân đội Mỹ đã đổ xuống đây. Chú Ba khi đó là một chiến sĩ giao liên, nhiệm vụ của chú là giữ vững đường dây thông tin liên lạc giữa các hang đá trong lòng núi.

Chú kể, có những lúc đói khát đến cùng cực, anh em phải chia nhau từng vắt cơm khô, uống nước đọng trong hốc đá để cầm cự qua ngày. Nhưng điều đau đớn nhất không phải là thiếu ăn, thiếu mặc, mà là nhìn đồng đội mình ngã xuống ngay trước mắt mà không thể tổ chức mai táng tử tế vì làn đạn quá dày. Vết sẹo dài trên vai trái của chú chính là kỷ niệm của một lần trúng mảnh pháo khi chú đang cố gắng nối lại đường dây liên lạc bị đứt giữa tâm điểm trận đánh. Chú nói về những hy sinh ấy một cách nhẹ tênh, bởi với thế hệ của chú, cái chết không đáng sợ bằng việc để mất căn cứ, mất đi mảnh đất cha ông.

Không chỉ kể về súng đạn, chú Ba còn nhắc nhiều đến "tình dân". Chú kể về những bà mẹ An Giang âm thầm xay lúa, giã gạo nuôi quân dưới hầm bí mật; về những cô gái giao liên dũng cảm băng rừng lội suối tiếp tế lương thực cho các chú trong hang sâu. Chính sự đùm bọc, chở che của nhân dân An Giang đã trở thành bức tường thành vững chắc nhất, giúp những nhân chứng lịch sử như chú có thêm sức mạnh để đi đến ngày toàn thắng 30/4/1975. Hình ảnh người lính An Giang trong lời kể của chú hiện lên thật cao đẹp: họ không chỉ là những chiến sĩ quả cảm trên trận địa, mà còn là những người con hiếu thảo, luôn nặng lòng với quê hương.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, mảnh đất An Giang hôm nay đã thay da đổi thịt. Những cánh đồng lúa vàng óng và những khu du lịch sầm uất đã thay thế cho những hố bom năm xưa. Thế nhưng, với những nhân chứng lịch sử như chú Ba Thành, quá khứ chưa bao giờ ngủ yên. Chú vẫn thường xuyên tham gia các buổi giáo dục truyền thống cho học sinh, sinh viên tại địa phương, dùng chính cuộc đời mình để minh chứng cho cái giá của độc lập, tự do.

Lắng nghe câu chuyện của chú, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé trước tầm vóc của một thế hệ cha anh đi trước. Bài học lớn nhất mà tôi nhận được không chỉ là kiến thức lịch sử, mà là bài học về lòng biết ơn và lý tưởng sống. Chú Ba nói với tôi trước lúc chia tay: "Lịch sử là gốc rễ, con người ta nếu quên đi gốc rễ thì không thể trưởng thành được. Các cháu sống trong hòa bình, hãy trân trọng từng phút giây và học tập sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại dưới chân núi này".

Câu chuyện về chú Ba Thành – người giữ lửa hào hùng của vùng Bảy Núi – sẽ mãi là kim chỉ nam cho hành trang vào đời của tôi. Tôi tự hứa với bản thân sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện, mang sức trẻ và trí tuệ của mình để đóng góp cho quê hương An Giang ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh vô hạn của các thế hệ nhân chứng lịch sử đã đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn